Chương 36

Mãi nhiều năm sau Bùi Tương Thần mới biết được sự thật về đêm hôm đó, khi hắn tận tay nhận lấy một tập tư liệu do Bùi lão tướng quân đích thân giao cho.

Trước đó, hắn vẫn luôn cho rằng lần thoát hiểm ấy chỉ đơn thuần nhờ vào may mắn cùng với sự ứng biến linh hoạt của Văn Thư Ngọc.

Ký ức về đêm ấy đối với Bùi Tương Thần chỉ là những mảnh vụn mơ hồ.

Dù cố gắng hồi tưởng, hắn chỉ nhớ mang máng cảm giác Văn Thư Ngọc dẫn mình đổi chỗ ẩn nấp nhiều lần, băng qua rừng cây rậm rạp, cùng với hình ảnh đôi vai gầy guộc và chiếc gáy đẫm mồ hôi của người nọ...

Còn phần lớn thời gian Bùi Tương Thần đều chìm trong cơn mê man do chấn động não, đồng thời cũng mơ một giấc mơ mà suốt gần mười năm qua hắn chưa từng mơ lại.

Trong mơ, hắn vẫn là cậu bé sáu tuổi, cùng Liên Nghị ngồi xổm bên hố cát trong sân trường mẫu giáo mải mê nghịch bùn đất.

Bỗng nhiên, mẹ hắn hớt hải chạy tới, không nói một lời đã ôm chặt lấy hắn rồi vội vã nhét vào một chiếc xe.

Chiếc xe lao đi vun vυ"t lại xóc nảy vô cùng. Hai mẹ con chao đảo trong khoang xe, nhưng mẹ hắn vẫn giữ hắn thật chặt, không ngừng đặt những nụ hôn vội vàng lên trán và má hắn.

Đã rất nhiều năm rồi Bùi Tương Thần chưa từng được ai ôm lấy với tình yêu trọn vẹn như thế. Cảm giác ấy khiến hắn vô cùng dễ chịu, thậm chí hắn còn thoáng ngửi thấy mùi hương quen thuộc của mẹ, một hỗn hợp tinh tế giữa hoa cam và dược liệu trong nước hoa bà thường dùng.

Nhưng rồi, giấc mộng dần trở nên kỳ lạ và hỗn loạn.

Khi thì mẹ hắn ôm chặt lấy hắn lao đi giữa khu rừng rậm rạp, khi thì lại chạy băng qua một khoảng sân trống đi về phía chiếc phi cơ đang đỗ.

Liên tục có người chặn đường bọn họ, mẹ hắn giằng co quyết liệt với họ.

Tiếng súng nổ vang, bóng người giằng co quyết liệt...

Dưới ánh trăng, một bóng dáng lao vυ"t qua như báo đốm trong rừng, bật người nhảy lên không trung, đôi chân thon dài tung ra một cú đá mạnh mẽ đến khó tin khiến đối phương văng xa!

Trong ký ức của Bùi Tương Thần, mẹ hắn hắn là một người phụ nữ mảnh mai, dịu dàng, từ khi nào bà lại có thân thủ tinh vi đến vậy?

Giữa những mảnh vụn ký ức hỗn độn ấy, có hai câu nói lại hiện lên rõ ràng đến lạ.

Một câu là chú hai nói với mẹ hắn:

“Chị dâu, anh cả không còn nữa... A Thần là con trai duy nhất của anh ấy, là cháu đích tôn dòng chính của Bùi gia. Chị biết rõ, chị không thể đưa nó đi được…”

Câu còn lại là lời mẹ hắn dặn hắn: “Thần Thần, mẹ yêu con! Con đừng quên mẹ... Hãy nhớ kỹ, dù ở bất cứ đâu, mẹ cũng sẽ dùng mọi cách để bảo vệ con…”

Mẹ hắn lặp đi lặp lại lời thề, nước mắt tuôn rơi, từng nụ hôn ấm áp rơi xuống trán đứa trẻ.

“Mẹ sẽ mãi mãi bảo vệ con…”

Bùi Tương Thần giật mình mở bừng mắt.

Hắn nhận ra Văn Thư Ngọc đang cõng mình băng qua khu rừng rậm. Trán hắn áp sát vào thái dương Văn Thư Ngọc, cảm nhận rõ hơi ấm pha lẫn mồ hôi trên da người kia.

“Sao vậy…”

Văn Thư Ngọc hơi nghiêng đầu, giọng trầm thấp: “Xảy ra chút vấn đề. Ở nguyên chỗ chờ cứu viện không còn an toàn nữa. Tôi định đưa ngài đến điểm tập hợp số 2.”

Từ tình huống của nữ binh kia có thể thấy đám sát thủ đã trà trộn vào đội ngũ cứu viện.

Chúng phục kích đội cứu viện, cướp trang phục và thiết bị liên lạc của họ. Chỉ vì không nắm rõ phương thức liên lạc nội bộ của Bùi gia, lại không thể báo cáo mã hiệu ngay từ đầu theo quy định nên mới bị Văn Thư Ngọc phát hiện.

Sau khi dùng thiết bị liên lạc để gửi đi tin tình báo mới nhất, Văn Thư Ngọc lập tức phá hủy thiết bị định vị của cả hai.

Từ giây phút này trở đi, anh không thể tin bất cứ ai nữa. Chỉ có thể tiếp tục mang theo Bùi Tương Thần mà trốn chạy!