Giọng Văn Thư Ngọc khàn đi vì dùng sức, nhưng vẫn trầm ổn đến đáng sợ: “Các người có bao nhiêu người?”
“Fuck!” Nữ binh nghiến răng bật ra một câu chửi thề.
Cô ta giãy giụa dữ dội, nhưng sức mạnh áp đảo từ thân hình tưởng chừng mảnh khảnh của Văn Thư Ngọc khiến mọi phản kháng đều vô ích. Đòn khóa cánh tay siết chặt, ép nửa thân trên của cô ta hoàn toàn bất động.
“Tôi hỏi lại lần cuối.” Giọng Văn Thư Ngọc lạnh lẽo, sức lực trên cánh tay càng siết chặt hơn: “Các người có bao nhiêu người? Ở vị trí nào?”
Nữ binh cố gắng cười, trán đã lấm tấm mồ hôi. Cô ta mấp máy môi, không phát ra âm thanh nhưng khẩu hình rõ ràng: Screw you! (Đệt mẹ mày!)
Bất chợt, một chấm đỏ lướt qua tán cây gần đó.
Phản xạ được huấn luyện bài bản giúp Văn Thư Ngọc phản ứng trước cả khi lý trí kịp phân tích. Anh lập tức lăn người về phía trước, đồng thời kéo theo nữ binh, dùng chân cuốn chặt lấy cô ta.
Vèo vèo!
Nữ binh run lên, hứng trọn hai viên đạn vốn nhắm vào Văn Thư Ngọc.
Tay súng bắn tỉa đã vào vị trí. Dưới tán cây, chỉ còn lại một nữ binh nằm bất động, còn chàng thanh niên kia… đã biến mất không dấu vết.
Tay súng bắn tỉa quét mắt quan sát xung quanh, cảnh giác đến từng chuyển động nhỏ nhất.
Bỗng nhiên, trong tầm nhìn của kính nhìn đêm có một tia sáng yếu ớt lóe lên cách đó không xa.
Gã đàn ông lập tức giương súng nhắm thẳng vào mục tiêu.
Nhưng chưa kịp siết cò, một cơn gió mạnh đã ập tới từ bên cạnh.
Văn Thư Ngọc căn thời điểm chuẩn xác, lướt ra như bóng ma. Một cú quét chân sắc bén khiến đối phương ngã nhào xuống đất, ngay sau đó anh tung thêm một cú đá, hất văng kính nhìn đêm trên đầu kẻ địch.
Gã đàn ông lập tức lăn một vòng, vội vàng rút súng lục ra.
Nhưng Văn Thư Ngọc không né tránh. Ngược lại anh còn áp sát hơn, chớp lấy thời cơ khóa chặt cánh tay đang cầm súng của đối phương. Cả thân hình linh hoạt búng lên, xoay người kẹp chặt lấy gã đàn ông, sử dụng đòn khóa chữ thập khống chế gã.
Thế nhưng, đối thủ lần này không còn là nữ binh dễ bị áp chế kia nữa. Gã đàn ông này có vóc dáng cao lớn, thể lực vượt trội, hoàn toàn chiếm thế thượng phong khi giằng co với Văn Thư Ngọc.
Gã đàn ông vừa ngã xuống đất đã lập tức nâng cao hai chân, lợi dụng quán tính từ động tác lắc mình để xoay người, định lật ngược tình thế khống chế lại Văn Thư Ngọc.
Thấy sắp bị hất văng, Văn Thư Ngọc dứt khoát buông tay, thân thể uốn cong theo một góc độ khó tin, trượt khỏi sự khống chế của đối phương như một con cá lượn dưới nước.
Chỉ trong nháy mắt, anh lại như vượn leo cây, thoắt cái trèo lên lưng gã đàn ông rồi một lần nữa khóa chặt.
Gã đàn ông vùng vẫy kịch liệt nhưng không thể thoát ra, gã tức giận gầm lên, tay vươn về phía dây đai quân sự định rút lựu đạn ra!
Văn Thư Ngọc âm thầm thở dài tiếc nuối, đôi tay siết lấy đầu đối phương.
Tiếng xương cổ gãy giòn tan vang lên giữa màn đêm, kết thúc cuộc vật lộn trong chớp mắt.
Quả lựu đạn lăn xuống đất, quay mấy vòng rồi dừng lại, đối phương còn chưa kịp tháo chốt an toàn.
Vài phút sau, Văn Thư Ngọc quay lại nơi ẩn náu của Bùi Tương Thần, lần lượt hạ gục ba sát thủ đang đuổi theo, sau đó cõng hắn rời đi.
Suốt dọc đường, Văn Thư Ngọc trầm ngâm suy nghĩ.
Những kẻ sát thủ này thà chết chứ không khai, không giống đám nhãi nhép trong Đảng Dân Chủ. Khả năng lớn nhất là bọn chúng thuộc về “Lai Á Nhân”.
Lai Á Nhân" là một tổ chức vũ trang phản động, len lỏi giữa ba thế lực: Cộng hòa Suman, Liên bang Ciro và Cống Lâm. Tuy nhiên, cứ điểm chính của bọn chúng chủ yếu nằm ở Suman.
“Lai Á Nhân” ban đầu chỉ là một nhóm vũ trang chống lại chế độ thực dân phương Tây, lấy danh nghĩa bảo vệ dân bản địa thuần huyết. Nhưng theo thời gian, chúng dần trở nên cực đoan, biến thành một tổ chức tôn sùng chủ nghĩa chủng tộc điên cuồng, bài xích người nhập cư và kỳ thị những ai mang dòng máu lai.
Bọn chúng vừa căm ghét phương Tây lại vừa thù hận nền văn minh phương Đông, luôn duy trì thái độ đối đầu gay gắt với Liên bang Á Tinh. Chúng không công nhận các quan chức chính trị không phải người thuần huyết, trong khi cả ba quốc gia nói trên đều từng là thuộc địa, muốn tìm một công dân không có dòng máu lai quả thực chẳng hề dễ dàng.
Hơn hai mươi năm trước, vì quá chán ngán với những cuộc quấy nhiễu quy mô nhỏ không dứt của “Lai Á Nhân”, ba quốc gia từng liên thủ mở một cuộc thanh trừng quy mô lớn nhằm quét sạch tổ chức này.
Đáng tiếc, chiến dịch ấy vẫn chưa thể tận diệt chúng hoàn toàn.
Lãnh đạo “Lai Á Nhân” cùng một số nhân vật cấp cao trốn sang Mỹ, nhận được sự hậu thuẫn về tài chính và vũ khí, từ đó bắt đầu lén lút hoạt động trở lại giữa ba nước.
Chúng từng tập kích Đại học Khoa học Quốc phòng Suman, sát hại cha của Bùi Tương Thần, chính là vào thời điểm đó gây nên vụ thảm sát kinh hoàng.
Thế nhưng trùng hợp thay, trước khi Bùi lão tướng quân kịp ra tay báo thù cho con trai cả, một cuộc khủng hoảng kinh tế nghiêm trọng đã bùng nổ càn quét khắp toàn cầu.
Kinh tế lao dốc, an ninh suy thoái, chính trị hỗn loạn, hàng loạt vấn đề khiến ba chính phủ bận rộn đối phó, chẳng thể lo xuể mọi thứ.
Nhờ vậy, “Lai Á Nhân” dần lớn mạnh, từ một tổ chức chủ nghĩa chủng tộc nhỏ lẻ phát triển thành lực lượng vũ trang có hệ thống, thậm chí còn trở thành phần tử khủng bố, bị cả ba nước coi như một khối u ác tính.
Vì mối thù gϊếŧ con, chính quyền Suman, hay nói đúng hơn là dòng họ Bùi, những kẻ nắm quân quyền chưa từng dừng tay trong cuộc chiến truy quét “Lai Á Nhân”.
Trong quân đội tư nhân của Bùi gia có một quy tắc bất thành văn: Gặp “Lai Á Nhân”, gϊếŧ trước rồi báo sau!
Dù là tổ chức vũ trang phi chính phủ có mạnh đến đâu cũng không thể đối đầu trực diện với quân đội chính quy. Mặc dù có Mỹ đứng sau chống lưng, “Lai Á Nhân” vẫn chịu tổn thất nặng nề trong tay Bùi gia.
Vụ tập kích kinh hoàng ngày hôm nay rất có thể là đòn phản kháng tuyệt vọng cuối cùng của chúng, một hành động tự sát trong đường cùng.