“Tôi không bị thương.” Tiếng gió núi gào rít nhưng giọng nói của Văn Thư Ngọc vẫn ôn hòa và bình tĩnh: “Ngài yên tâm, Thần thiếu gia. Tôi sẽ luôn ở bên cạnh ngài. Chúng ta nhất định sẽ thoát khỏi nơi này một cách an toàn.”
Bùi Tương Thần không thể không thừa nhận, trong tình thế đặc biệt như lúc này, sự cứng cỏi và trung thành của Văn Thư Ngọc mang đến cho hắn sự an ủi mà hắn khao khát nhất.
Hắn không phải chỉ có một mình.
…
Tối nay, tại dinh thự Bùi gia chắc chắn là một đêm không ngủ.
Cả tòa trang viên đèn đuốc sáng trưng, binh lính trang bị vũ trang thay thế toàn bộ đội bảo an. Giày quân đội giẫm vang từng lối đi trong khuôn viên.
Dàn xe quân dụng đặc biệt đỗ ngay ngắn trên bãi cỏ trước dinh thự chính, động cơ trầm thấp gầm rú, âm thanh vọng khắp đình viện, thậm chí làm cửa sổ pha lê cũng rung lên theo từng nhịp.
Thư phòng rộng lớn cùng các phòng chờ bên ngoài tạm thời được thiết lập thành tổng hành dinh dã chiến.
Tiếng người lao xao, chuông điện thoại liên tục reo vang, bầu không khí căng thẳng như những sợi dây vô hình đang bị kéo đến cực hạn.
Vụ ám sát vừa xảy ra nhằm vào nhân vật trung tâm của nhà họ Bùi không nghi ngờ gì chính là một lời tuyên chiến công khai. Nó đủ sức khiến toàn bộ gia tộc tạm gác ân oán nội bộ sang một bên, cùng nhau tụ họp để bảo vệ lợi ích chung.
Nếu có người ngoài đặt chân đến đây lúc này, chắc chắn sẽ choáng ngợp trước những quân hàm hiển hách, kinh ngạc khi nhận ra những gương mặt thường xuất hiện trên các bản tin thời sự.
Gần một nửa số quan chức cấp cao trong quân đội Suman đều đã tập trung trong phòng khách.
Dù không mang họ Bùi nhưng bọn họ đều có mối quan hệ chặt chẽ với gia tộc này. Giờ phút này, mỗi người đều đang vận dụng quyền lực và mạng lưới của mình để điều tra vụ ám sát bất ngờ vừa xảy ra.
Trong thư phòng, Bùi lão tướng quân ngồi ngay ngắn trên ghế sô pha, từng đường nét trên khuôn mặt ông đều nặng nề như bị thời gian đè xuống thêm một tầng u ám.
Tống Dương, tổng quản của Bùi gia đứng thẳng bên cạnh ông, vẻ mặt nghiêm nghị, cùng lão tướng quân chăm chú lắng nghe báo cáo qua điện thoại.
“Nhị thiếu gia bị thương, nhưng tạm thời không nguy hiểm đến tính mạng... chỉ là nhị thiếu phu nhân đã…”
Đối phương ngập ngừng giây lát, sau đó tiếp tục: “Chúng tôi đang hộ tống nhị thiếu gia đến một khu vực cao hơn, nhưng địa hình bên này không thuận lợi để trực thăng hạ cánh…”
Bùi lão tướng quân trầm giọng: “A Thần đâu?”
“Vẫn chưa tiếp cận được cậu ấy…”
Dường như có thể hình dung ra sắc mặt lạnh lẽo của Bùi lão tướng quân, đầu dây bên kia vội vã bổ sung: “Thần thiếu gia đã trốn thoát khỏi xe, có lẽ đang xuôi theo dòng sông. Địa hình khu vực đó vô cùng phức tạp, tín hiệu vệ tinh không định vị chính xác được. Hơn nữa, chúng tôi chưa thể xác định số lượng kẻ địch. Nếu triển khai tìm kiếm quá rầm rộ, rất có thể sẽ vô tình lộ ra vị trí của cậu ấy…”
“Bằng mọi giá phải tìm được nó!” Giọng nói của Bùi lão tướng quân trầm như sấm, từng chữ sắc bén như dao: “Mang nó về cho tôi, lành lặn, không thiếu một sợi tóc!”
Dứt lời, ông không chờ đối phương đáp lại mà dứt khoát cắt đứt cuộc gọi.
Căn phòng chìm vào tĩnh lặng nặng nề.
Bất ngờ, Bùi lão tướng quân vung tay quét ngang. Một chiếc bát sứ thanh hoa văng xuống sàn gỗ cứng, vỡ vụn thành từng mảnh, nước trà bắn tung tóe khắp nơi.
Tiếng bàn luận xôn xao trong phòng đột ngột im bặt, vô số ánh mắt đồng loạt hướng về phía Bùi lão tướng quân.
Bùi lão tướng quân phất tay một cái, mọi người lập tức quay trở lại công việc, không ai dám lơ là.
Những người lính hậu cần lặng lẽ dọn dẹp mảnh sứ vỡ và vệt nước trà loang lổ trên sàn nhà.
Bùi lão tướng quân đưa tay day nhẹ trán, đôi mắt khẽ nhắm lại. Dưới ánh đèn, những đốm đồi mồi trên mu bàn tay ông càng lộ rõ, phản chiếu dấu vết năm tháng không thể xóa nhòa.
“Tướng quân, ngài đừng quá lo lắng cho A Thần.” Tống Dương cầm một chiếc khăn ướt nhẹ nhàng lau tay cho Bùi lão tướng quân, giọng nói trầm ổn:
“Chẳng phải đứa trẻ kia vẫn luôn ở bên A Thần sao? Chắc chắn sẽ không có chuyện gì đâu.”
Bùi lão tướng quân khẽ nhíu mày, giữa trán hằn lên những nếp gấp sâu.
“Chú đừng nghe chúng nói quá lên.” Giọng ông trầm thấp, mang theo vẻ không tin tưởng: “Thằng nhóc đó nhìn mong manh như vậy, bản thân còn chưa lo nổi, huống hồ là bảo vệ A Thần.”
Đúng lúc này, một nữ quân nhân trẻ tuổi sải bước tiến vào. Trên vai cô là quân hàm thượng úy, khuôn mặt trắng nõn tú lệ nhưng lại phủ đầy vẻ nghiêm nghị và sát khí.
Cô là con gái út của Bùi lão tướng quân, Bùi Gia Du.
“Ba!” Bùi Gia Du cầm lấy điều khiển, chuyển kênh TV, giọng nói gấp gáp: “Ba mau nhìn cái này đi!”