Chương 31

Dòng nước sông lạnh buốt... Cảm giác trôi dạt theo dòng chảy khiến đầu óc quay cuồng...

Cho đến khi một cơn đau nhói đột ngột truyền đến từ chân, Bùi Tương Thần mới hoàn toàn tỉnh lại.

Hắn theo bản năng giãy giụa, cố gắng ngồi dậy, nhưng cơn choáng dữ dội trong đầu lập tức đè hắn ngã xuống. Cổ họng nghèn nghẹn, hắn nằm đó nôn khan.

“Đừng cử động, Thần thiếu gia…”

Văn Thư Ngọc đỡ lấy hắn, nhẹ nhàng đặt nằm lại rồi cởϊ áσ khoác lót dưới đầu hắn.

“Ngài ráng nhịn một chút, tôi xử lý vết thương trước.”

Văn Thư Ngọc cắn đèn pin giữa răng, dùng nhíp gắp từng mảnh vụn gỗ còn cắm trong vết thương trên đùi Bùi Tương Thần.

“Đệch!” Cơn đau khiến Bùi Tương Thần bật ra một tiếng chửi thề, hai tay siết chặt mép áo nhưng hắn vẫn cố nén không đẩy Văn Thư Ngọc ra.

“Sắp xong rồi!”

Văn Thư Ngọc nhanh chóng lấy ra hai mảnh gỗ, cẩn thận dò tìm thêm một lượt, xác nhận không còn sót gì mới buông nhíp xuống.

Lúc này Bùi Tương Thần mới thở hắt ra một hơi.

Cơn đau vừa dịu đi đôi chút thì cơn choáng váng lại ập đến khiến Bùi Tương Thần có cảm giác như bị ném vào một chiếc máy giặt đang quay cuồng, đến mức không mở nổi mắt.

Hắn biết mình đang nằm trên bờ sông, trời đã tối hẳn, xung quanh chỉ còn mỗi Văn Thư Ngọc.

“Chúng ta đang ở đâu? Những người khác thì sao?”

“Cách hiện trường khoảng hai, ba cây số.” Văn Thư Ngọc vừa nói vừa rắc bột khử trùng lên vết thương, nhưng máu vẫn không ngừng rỉ ra rồi nhanh chóng thấm ướt lớp bột trắng. Anh đành phải dùng băng gạc ép chặt vết thương lại.

“… Xe lao xuống sông, sau đó có người đến dọn dẹp hiện trường, gϊếŧ mấy người…”

“Cái gì?” Bùi Tương Thần giật mạnh đầu quay sang, nhưng động tác quá nhanh khiến hắn choáng váng, hai mắt tối sầm lại.

“Đừng nhúc nhích!” Văn Thư Ngọc lập tức đè hắn xuống: “Ngài bị chấn động não nhẹ... May mà cửa sổ xe bị vỡ một lỗ lớn, tôi đã cõng ngài thoát ra ngoài, trôi theo dòng sông một đoạn rồi mới lên bờ. Rừng núi rộng thế này, đối phương chưa chắc đã dễ dàng tìm ra chúng ta.”

Bùi Tương Thần nghiến chặt răng: “Nhìn rõ được là ai chưa?”

“Không có.” Văn Thư Ngọc lắc đầu, đồng thời lấy ra từ trong ba lô một thứ không thuộc về mình.

Một chiếc băng vệ sinh dạng ống tampon.

Dường như ông trời cố ý sắp đặt để thứ này vô tình bị Văn Thư Ngọc nhét vào ba lô cùng với thanh sô-cô-la trong lúc hỗn loạn, và giờ đây nó lại có thể phát huy tác dụng.

“Sạt lở chặn đường... Đánh bom gϊếŧ người…” Bùi Tương Thần lẩm bẩm: “Trận ám sát này quy mô không hề nhỏ... chú hai…”

“Thần thiếu gia, ngài cố chịu một chút.” Văn Thư Ngọc xé vỏ băng vệ sinh, giọng bình tĩnh: “Tôi phải cầm máu cho ngài, sẽ hơi đau đấy. Nào, một, hai…”

Vừa đếm đến hai, Văn Thư Ngọc đã dứt khoát ấn mạnh băng vệ sinh vào vết thương của Bùi Tương Thần chặn lại dòng máu đang tuôn ra.

Cơn đau đột ngột khiến Bùi Tương Thần không kịp phản ứng, chỉ kịp bật lên một tiếng hét thảm thiết, cả người run bần bật.

“Rồi, xong rồi.” Gương mặt của Văn Thư Ngọc vẫn không đổi sắc, nhanh chóng băng bó lại vết thương.

Bóng tối che giấu đi nụ cười vui sướиɠ khi thấy người gặp họa nơi khóe môi anh.

Chúc mừng nhé, Bùi Tương Thần. Giờ thì ngài đã chính thức trở thành người đàn ông từng dùng băng vệ sinh tampon rồi.

Chấn động não cộng với mất máu khiến Bùi Tương Thần hoàn toàn đuối sức, hắn nằm vật ra như một con cá khô, mặc cho Văn Thư Ngọc xoay xở thế nào thì xoay.

“Không rõ bên kia có bao nhiêu người, có phục kích thêm không…” Bùi Tương Thần lầm bầm: “Chúng ta cách đường lớn xa không? Không... Lên đường lớn quá nguy hiểm. Phải liên lạc với chú hai... cứu viện…”

“Ngài cứ yên tâm, tôi đã gửi tín hiệu cầu cứu ngay khi lên bờ.” Văn Thư Ngọc bóc một thanh năng lượng đưa đến bên miệng Bùi Tương Thần: “Ngài ăn chút gì lấy lại sức, rồi chúng ta tìm một chỗ qua đêm.”

Bùi Tương Thần chỉ hơi động đậy đã thấy dạ dày cuộn trào, nhưng vẫn cố gắng ép mình cắn hai miếng, uống thêm nửa chai nước.

“Còn anh thì sao?” Hắn quay sang nhìn Văn Thư Ngọc.

Trong bóng tối, Văn Thư Ngọc đang quỳ bên cạnh hắn chỉ còn lại một dáng hình mờ mờ.

Khó mà tưởng tượng nổi một người gầy gò như vậy lại có thể cõng hắn thoát khỏi tình cảnh hiểm nghèo ban nãy. Mà chính hắn trước đó còn châm chọc Văn Thư Ngọc, bảo anh ta ngay cả xúc đất cũng không có sức...