Văn Thư Ngọc không bị thương nghiêm trọng nhưng tình trạng của Bùi Tương Thần thì không khả quan như vậy.
Rõ ràng hắn đã va đập mạnh vào đầu trong cơn hỗn loạn vừa rồi. Da đầu rách một đường, máu loang đỏ nửa khuôn mặt, cơ thể bất tỉnh. Văn Thư Ngọc lại phát hiện thêm một nhánh cây khô to bằng ngón tay cắm sâu vào đùi hắn.
Bất chợt, khung xe kêu lên những tiếng răng rắc rồi lại trĩu xuống thêm một đoạn. Nước trong xe dâng cao trông thấy. Cả hai người họ lúc này đã chìm một nửa trong dòng sông lạnh buốt.
Không thể chần chừ thêm nữa.
Văn Thư Ngọc khó nhọc bò qua không gian chật hẹp, với tay đến chiếc ba lô mà anh nhét dưới ghế đối diện.
Lôi được ba lô ra anh còn kéo theo cả một chiếc túi xách phụ nữ. Đồ đạc bên trong rơi vãi khắp nơi: son môi, hộp phấn, một thanh sô-cô-la đã bị cắn dở, một túi bánh quy soda...
Chủ nhân của chiếc túi này chắc hẳn là người phụ nữ có bàn chân sơn móng màu đỏ kia - một thư ký trong đội ngũ của Bùi Tương Thần.
Văn Thư Ngọc đang nhặt thanh sô-cô-la và túi bánh bỏ vào ba lô thì chợt nghe thấy tiếng vật nặng rơi xuống ở đầu bên kia xe.
“Này! Bên trong có ai còn sống không?”
Có cứu viện đến?
Anh còn chưa kịp đáp lại thì một giọng nói yếu ớt khác đã cất lên trước: “Cứu… cứu tôi…”
Một tiếng cười khẩy vang lên: “Ồ, còn có kẻ chưa chết à?”
Văn Thư Ngọc giật bắn mình, trong lòng dâng lên dự cảm chẳng lành.
Chỉ trong nháy mắt, hai tiếng súng trầm đυ.c vang lên từ phía trước, âm thanh điển hình của một khẩu súng có gắn ống giảm thanh.
Người vừa kêu cứu lập tức im bặt.
“Cậu làm gì vậy?” Một giọng khác tức giận quát lên: “Cậu định làm kinh động những kẻ còn lại sao?”
“Kẻ nào thì cũng phải chết cả thôi.” Người vừa nổ súng nói bằng giọng dửng dưng: “Nhìn cái xe này đi, chúng có thể chạy đi đâu được nữa chứ?”
Một giọng khác trầm thấp, uy nghiêm vang lên: “Bớt lắm lời, mau tìm người!”
Trong khoang xe mờ tối, gương mặt Văn Thư Ngọc lạnh lùng, đôi mắt ánh lên vẻ sắc bén như lưỡi dao.
Anh và Bùi Tương Thần đang ở khu vực giữa và cuối xe buýt. Không gian này tuy chắc chắn, giúp họ giữ được mạng nhưng đồng thời cũng là cái bẫy kín mít giống như cá nằm trong rọ, chỉ chờ người tới bắt.
Nếu không phải vì có sát thủ phục kích bên ngoài, việc phá cửa sổ thoát thân sẽ là một lựa chọn không tệ. Nhưng giờ mà anh cõng theo Bùi Tương Thần leo ra ngoài chẳng khác nào tự dâng mạng vào tay kẻ địch.
Ánh mắt Văn Thư Ngọc rơi xuống dòng sông cuồn cuộn bên dưới.
Không do dự thêm, anh rút từ trong ba lô ra một chiếc mặt nạ dưỡng khí nhỏ gọn, đeo lên mặt Bùi Tương Thần rồi dứt khoát bẻ gãy nhánh cây đang cắm trên đùi hắn.
Một tiếng rên đau đớn vang lên nhưng đã bị mặt nạ chặn lại. Bùi Tương Thần vẫn chưa tỉnh.
Văn Thư Ngọc quay ba lô ra trước ngực, dùng dây đai quân dụng cố định Bùi Tương Thần trên lưng mình. Sau đó, anh rút ra một quả lựu đạn.
“Vυ"t!” Tiếng súng lại vang lên. Không biết lần này, kẻ nào đã bị gϊếŧ.
Chiếc lựu đạn đã rút chốt được ném xuống nước, lặng lẽ chìm dần về phía một lỗ thủng lớn trên thân xe - chỗ bị ghềnh đá sắc nhọn khoét rách.
“Ầm!”
Một tiếng nổ dữ dội vang lên dưới nước. Cột nước bắn cao, mạnh đến mức khiến chiếc xe chao đảo thay đổi góc nghiêng. Nước sông theo lỗ hổng mở rộng tràn vào như thác đổ.
Giữa những tiếng chửi rủa hoảng loạn của đám sát thủ, Văn Thư Ngọc hít sâu một hơi, siết chặt dây đai cõng theo Bùi Tương Thần lao thẳng xuống dòng nước cuồn cuộn!