Con đường này chạy men theo lưng chừng núi, bám sát vào một sườn dốc cheo leo.
Độ dốc của sườn núi vượt quá 30°. Dưới chân núi, cách khoảng hơn hai mươi mét là dòng sông Mạnh Cương cuồn cuộn chảy qua năm tháng, không ngừng khơi rộng lòng sông tạo thành một khe vực sâu hun hút.
Mùa mưa vẫn chưa tới, dòng nước chưa đến mức dữ dội. Những tảng đá lởm chởm nhô lên khỏi mặt nước trông như bầy quái thú há miệng chờ mồi.
Hoàng hôn dần buông. Mặt trời đã khuất sau dãy núi phía xa, chỉ còn sót lại vài tia sáng nhạt trên cao nhưng đáy thung lũng đã ngập trong sắc xanh xám mờ ảo.
Đứng giữa thung lũng, con người bỗng có cảm giác như đang chìm trong một đại dương cạn, còn những cánh chim lượn vòng trên đầu chẳng khác nào đàn cá bơi giữa lòng biển.
Khung cảnh tựa một giấc mộng huyền ảo.
“Nhìn gì thế?”
Bùi Tương Thần cũng bước xuống xe, vươn vai trong cơn gió chiều. Chiếc áo phông bị kéo lên theo động tác để lộ cơ bụng săn chắc và đường nét rõ ràng của tuyến nhân ngư.
“Tôi có nên lên phía trước giúp một tay không?” Văn Thư Ngọc hỏi: “Đã có sạt lở nghĩa là đất đá khu vực này không vững, dừng xe ở đây không an toàn. Dọn đường xong sớm thì chúng ta cũng đi được sớm.”
“Phía trước có lính và bảo vệ rồi, anh thì giúp được gì?” Bùi Tương Thần cười khẩy: “Đến mức cần đến anh ra tay chắc tình hình phải thảm lắm rồi…”
“Đùng… đùng!”
Hắn chưa dứt lời, một tiếng nổ đột ngột vang lên từ vách núi phía trên, âm thanh trầm đυ.c nhưng chấn động khắp thung lũng.
Một viên đá rơi xuống nóc xe rồi bật lên, văng thẳng xuống dòng sông dưới kia.
Tròng mắt Văn Thư Ngọc bỗng chốc co rút lại.
Cả hai đồng loạt ngước lên, chỉ thấy những vụ nổ liên tiếp bùng lên dọc theo sườn núi, từng khối đất đá vỡ tung.
Có người đang cho nổ núi!
Ngọn núi run rẩy gầm lên như một con thú khổng lồ bị thương.
Một loạt tiếng nổ liên tiếp vang lên, vách núi lập tức vỡ toang. Đất đá, bùn cát và cây cối hợp thành một dòng lũ khổng lồ, cuồn cuộn đổ xuống lao thẳng về phía đoàn xe.
Tiếng hét hoảng loạn vang lên tứ phía.
“Lên xe ngay!”
Bùi Tương Thần gầm lên, chộp lấy cánh tay Văn Thư Ngọc rồi thô bạo kéo anh lên xe.
Ở đây không có chỗ nào để trú ẩn, những chiếc xe bọc thép là nơi ẩn náu duy nhất, dù rằng khả năng chống chọi với sức mạnh cuồng bạo của thiên nhiên cũng rất mong manh.
“Tất cả lên xe! Không chạy thoát được đâu, lên xe hết cho ông!” Bùi Tương Thần quát lớn với những người còn đang luống cuống bỏ chạy.
Văn Thư Ngọc cùng một vệ sĩ lao đến, hợp lực kéo hắn vào trong xe.
Cửa xe vừa khép lại được một nửa, dòng thác bùn đất đã ập tới, thân xe rung lắc dữ dội rồi bị hất nghiêng sang một bên.
Bùi Tương Thần vội vã bám lấy thứ gì đó để cố định thân mình, nhưng Văn Thư Ngọc đột nhiên lao đến ôm chặt lấy hắn.
Hai người theo quán tính lăn thẳng xuống gầm ghế.
Như một cơn lũ cuốn phăng đám đồ chơi trẻ con, đoàn xe bị bùn đất nhấn chìm chỉ trong chớp mắt.
Những chiếc SUV và xe việt dã bị vùi lấp hoàn toàn, còn xe buýt thì bị cơn lũ bùn cuốn phăng lộn nhào xuống vực sâu...
—
Dòng nước lạnh buốt kéo Văn Thư Ngọc trở về từ cơn mê man.
Một cơn rùng mình ập đến, anh ho khan sặc sụa.
Trước mắt là một bàn chân.
Chân trần, dính đầy bùn đất, móng chân sơn đỏ loang lổ, một màu sắc chói mắt giữa cảnh tượng hoang tàn xám xịt.
Chủ nhân của bàn chân ấy bị vùi dưới bùn đất và đống thép méo mó, không rõ sống chết.
Văn Thư Ngọc chắc chắn mình chưa bất tỉnh quá lâu, bởi qua ô cửa kính vỡ nát anh vẫn thấy chút ánh sáng cuối cùng còn sót lại trên bầu trời.
Dòng lũ bùn đất đã dừng lại nhưng chiếc xe buýt rõ ràng đã rơi xuống sông.
Không một tấm kính chống đạn nào có thể chịu nổi lực va chạm khủng khϊếp ấy, nước sông đang không ngừng tràn vào qua những ô cửa vỡ nát.
Văn Thư Ngọc nhanh chóng kiểm tra tình trạng của mình và Bùi Tương Thần.
Chỗ nấp dưới gầm ghế này là một trong những nơi vững chắc và an toàn nhất trên xe. Và thực tế đã chứng minh anh phán đoán đúng.
Chiếc xe buýt bị ép méo mó đến mức trông như một ống tuýp kem đánh răng đã bị bóp cạn, nhưng khoảng không nhỏ bé hình tam giác này vẫn giữ được nguyên dạng.