Chương 28

“Cũng đúng.” Bùi Tương Thần gật đầu: “Cô ấy quá lão luyện và từng trải, anh không kiểm soát nổi đâu. Anh nên tìm một người trong sáng, tính cách dịu dàng một chút, như vậy mới không bị bắt nạt.”

Văn Thư Ngọc bật cười: “Mẹ tôi từng nói, nhân duyên là do ông trời định sẵn. Duyên chưa tới, có mong cũng vô ích. Duyên đã tới, có muốn trốn cũng không được. Thôi thì cứ thuận theo tự nhiên thôi.”

Nói đến đây, hàng mi dài của anh khẽ rủ xuống che đi đôi mắt, như thể đang cố gắng giấu đi sự ngượng ngùng trong lòng. Một gương mặt lúc nào cũng nghiêm túc, có phần cứng nhắc mà nay lại vì động tác nhỏ này bỗng trở nên sống động hơn.

“Thuận theo tự nhiên à…” Bùi Tương Thần nhấp nháp mấy chữ ấy, rồi nói: “Cũng được. Dù sao sau này nếu thích ai mà theo đuổi không nổi, cứ bảo tôi một tiếng. Tôi giúp anh bày kế.”

“Hả? À... vâng.” Văn Thư Ngọc đáp mà chẳng mấy chắc chắn.

“Cái kiểu phản ứng gì đây?” Bùi Tương Thần bật cười, đá nhẹ vào chân Văn Thư Ngọc: “Không tin chủ nhân của anh à?”

Văn Thư Ngọc né vào trong một chút, cười có phần bối rối: “Thần thiếu gia, không phải tôi không tin tưởng ngài, chỉ là... kinh nghiệm của ngài chắc không giúp ích gì cho tôi đâu. Từ bé đến giờ, ngài đã bao giờ thật sự để tâm vào việc theo đuổi ai chưa? Chẳng phải lúc nào cũng là người khác tự động vây lấy ngài sao?”

“Dù sao cũng còn hơn anh bây giờ.” Bùi Tương Thần hờ hững đáp.

“Tôi bây giờ thì làm sao?” Văn Thư Ngọc ngạc nhiên.

Bùi Tương Thần đột nhiên im lặng, nhận ra bản thân dường như đã suy nghĩ quá nhiều.

Suy cho cùng những gì Amanda nói chỉ là suy đoán dựa trên vài chi tiết nhỏ nhặt, chưa chắc đã chính xác. Nếu cứ xoáy vào chuyện này e rằng chính hắn mới là người đa tình quá mức.

Người càng ở trung tâm quyền lực lại càng không thích để chuyện tình cảm xen vào công việc. Dù thứ tình cảm ấy chỉ là đơn phương từ đối phương.

Bởi vì nếu đáp lại, công tư sẽ lẫn lộn, lý trí khó tránh khỏi bị tình cảm chi phối mà đưa ra những quyết định sai lầm.

Còn nếu không đáp lại, để đối phương vì yêu sinh hận thì hậu quả e rằng càng khó lường.

Vậy nên, nhà họ Bùi từ lâu đã đặt ra một quy định: Cấm yêu đương trong nội bộ.

Hoặc là chia tay, hoặc là một trong hai phải chuyển sang bộ phận khác.

Nếu một tùy tùng nào khác có ý với hắn, e rằng Bùi Tương Thần đã sớm đá văng kẻ đó đi xa tít tắp. Nhưng Văn Thư Ngọc lại khác, anh làm việc quá vừa ý, đến mức như thể sinh ra là để làm trợ lý cho hắn. Chính vì vậy, Bùi Tương Thần bằng lòng nới tay một chút.

Điểm mà Bùi Tương Thần hài lòng nhất ở Văn Thư Ngọc chính là sự hiểu chuyện.

Thích hắn ư? Điều đó chẳng có gì lạ. Không có được hắn ư? Điều đó càng hiển nhiên. Văn Thư Ngọc chắc chắn cũng hiểu rõ điều này.

Chỉ cần anh ta tự nghĩ thông suốt, sớm muộn gì cũng sẽ buông bỏ thứ tình cảm ấy, vậy là mọi chuyện xong xuôi.

Lúc này, đoàn xe đột ngột giảm tốc độ rồi dừng hẳn.

“Thần thiếu gia, phía trước có sạt lở, đường bị chặn rồi”. Quang ca cầm bộ đàm báo cáo: “Không nghiêm trọng lắm, chúng tôi đang chuẩn bị dọn dẹp, nhưng e là sẽ mất một lúc.”

Bùi Tương Thần thờ ơ gật đầu: “Gọi vài người xuống phụ một tay đi.”

Quang ca lập tức chọn hai vệ sĩ không trong ca trực, họ vác xẻng xuống xe hỗ trợ.

Những người khác vẫn tiếp tục công việc của mình.

Dàn xe của nhà họ Bùi đều là loại thiết kế riêng, toàn bộ đều chống đạn, chẳng khác nào một pháo đài di động. Ngoài nhóm vệ sĩ đi theo xe, trước và sau còn có bốn chiếc xe bọc thép chở binh lính hộ tống. Hơn nữa, trên Bắc đảo của Suman không ai dám động vào đoàn xe nhà họ Bùi.

Văn Thư Ngọc bước xuống xe, phóng tầm mắt quan sát xung quanh, đôi mày khẽ nhíu lại gần như không nhận ra.

Sạt lở ở vùng núi là chuyện bình thường, nhưng vị trí bị chặn lần này… không được ổn cho lắm.