“Lịch trình ngày mai.” Văn Thư Ngọc đáp: “Ngày mai chỉ có một buổi diễn thuyết, thời gian tương đối thoải mái. Chỉ là sau khi kết thúc, đội ngũ địa phương có sắp xếp một buổi liên hoan nhỏ để chúng ta giao lưu với cử tri. Tôi đang xem qua các hoạt động trong đó.”
“Có gì không ổn à?” Bùi Tương Thần hỏi.
“Tạm thời thì không.” Văn Thư Ngọc nói: “Tôi chỉ muốn nghiên cứu trước mấy trò chơi này, xem có mẹo gì không. Cách thắng, cách thua, cách thắng sát nút, và cả cách thua sao cho đẹp. Trong số khách mời ngày mai có vài nhân vật quan trọng và thân quyến của họ, ngài chuẩn bị trước thì sẽ tốt hơn.”
Bùi Tương Thần không khỏi cảm thán: “Anh đúng là chu đáo thật.”
“Đó là bổn phận của tôi.” Văn Thư Ngọc đón nhận lời khen một cách bình thản.
Anh đặt chiếc máy tính bảng xuống, đứng dậy đi đến ghế chuyên dụng của Bùi Tương Thần, nhấc một khay nhỏ đặt trên bàn mang lại.
Bên trong là một phần hoa quả nhỏ và một bát sữa chua để ở nhiệt độ thường. Trên mặt sữa chua còn có một lớp mứt hoa hồng dày, đây là món tráng miệng mà Bùi Tương Thần thường thích ăn sau khi tắm vào buổi tối.
Văn Thư Ngọc cầm chiếc thìa nhỏ khuấy nhẹ, lớp mứt hoa hồng tím đỏ hòa quyện với màu sữa chua trắng muốt, tạo nên những đường vân xoắn đỏ trắng đẹp mắt. Hương hoa hồng thanh nhã hòa cùng vị chua dịu của sữa lên men, lan tỏa một mùi thơm hấp dẫn.
“Anh còn mang cả mứt hoa nữa à? Chúng ta chỉ ra ngoài có hai ngày thôi mà.”
“Dù sao trên xe và trong khách sạn cũng đều có tủ lạnh.” Văn Thư Ngọc lại cầm máy tính bảng lên: “Hai ngày này lịch trình dày đặc, ngài còn phải giao tiếp với đủ kiểu người từ sáng đến tối. Lúc nghỉ ngơi có thể ăn chút món yêu thích, xem như thư giãn…”
Giọng nói của Văn Thư Ngọc dần nhỏ lại, hiển nhiên đã chuyển sự tập trung về công việc.
Bùi Tương Thần từ tốn ăn sữa chua, ánh mắt lười nhác quét một vòng quanh khoang xe, cuối cùng vẫn dừng lại trên gương mặt của Văn Thư Ngọc.
Văn Thư Ngọc không có diện mạo quá xuất chúng, nhiều nhất cũng chỉ có thể gọi là thanh tú, ưa nhìn.
Nhưng góc nghiêng của Văn Thư Ngọc lại rất đẹp, sống mũi từ góc này trông cao và thẳng, đường nét từ môi xuống cằm rồi kéo dài đến yết hầu đều rất mượt mà, tinh tế. Khi Văn Thư Ngọc chuyên chú vào công việc, hàng mi dài khẽ rũ xuống tạo nên một dáng vẻ vô cùng trầm tĩnh và thư sinh.
Đây cũng là điều khiến Bùi Tương Thần hài lòng nhất ở Văn Thư Ngọc, anh có thể im lặng như thể không tồn tại nhưng lại xử lý mọi việc đâu ra đấy.
Dạo gần đây Văn Thư Ngọc cũng rất nỗ lực tập luyện cùng huấn luyện viên, cơ thể có chút săn chắc hơn, nhưng theo tiêu chuẩn của Bùi Tương Thần thì vóc dáng của anh vẫn còn quá mảnh khảnh, yếu ớt.
Các cô gái ở vùng đất Suman này đều thích những chàng trai cao lớn rắn rỏi, làn da rám nắng khỏe khoắn. Còn kiểu người như Văn Thư Ngọc xưa nay chẳng mấy ai để mắt đến.
Huống hồ, xuất thân của Văn Thư Ngọc cũng chẳng có gì đáng để tự hào: cha là công nhân vệ sinh, mẹ là người giúp việc. Nếu không phải nhờ may mắn trở thành cận vệ thân tín của Bùi Tương Thần, e rằng chẳng ai thèm để mắt đến Văn Thư Ngọc.
Thế mà anh vẫn cứ lặng lẽ làm tròn bổn phận của mình, lặng lẽ thích một người mà cả đời này anh cũng không xứng tới…
“Tôi thấy anh nói chuyện với Amanda khá hợp ý đấy.”
Lời vừa thốt ra, Bùi Tương Thần mới nhận ra mình đang hỏi cái gì.
Văn Thư Ngọc ngẩng lên, thoáng ngơ ngác rồi mới gật đầu: “Một số việc liên quan đến quan hệ công chúng tôi đều trao đổi với cô ấy. Tính cô ấy khá thoải mái, làm việc cũng rất có trách nhiệm.”
Bùi Tương Thần nhàn nhã khuấy thìa trong bát, lại hỏi: “Trước đây anh từng có bạn gái chưa?”
Phản ứng của Văn Thư Ngọc lúc này chậm hơn nhiều so với khi anh nhanh tay giữ lấy Bùi Tương Thần lúc nãy. Anh mấp máy môi, đáp: “Chưa từng. Tôi là học sinh nhận học bổng, thành tích quan trọng hơn cả, đâu dám để tâm vào mấy chuyện khác.”
“Thế còn bây giờ?” Bùi Tương Thần hỏi: “Giờ anh không thiếu tiền nữa. Trong trường cũng có nhiều cô gái xinh đẹp. Anh thích kiểu nào? Giống Amanda à?”
Văn Thư Ngọc vội lắc đầu. Dưới ánh đèn vàng ấm, trên gương mặt anh dường như thấp thoáng một vệt đỏ nhạt.