Chương 25

“Rồi còn nữa, lúc sáng cắt băng khánh thành nhà thi đấu, bọn họ bắn pháo giấy, rơi đầy lên đầu mọi người. Ai cũng chỉ phủi qua loa rồi thôi, chỉ có cậu là kiên nhẫn đi theo sau Thần thiếu gia nhặt từng sợi một. Trời ơi, dịu dàng chu đáo quá chừng!”

Văn Thư Ngọc hoàn toàn cạn lời.

Bùi Tương Thần có thân phận gì chứ? Chẳng lẽ có thể vỗ bồm bộp lên đầu hắn như đập dưa hay sao?

“Rồi lúc giao lưu với cử tri, đám con gái cứ tìm cách xáp lại gần Thần thiếu gia, có mấy người suýt ngã nữa. Nhưng tôi để ý thấy, trước khi họ kịp ngã, cậu đã kéo Thần thiếu gia ra xa rồi, chẳng để ai chạm vào người ngài ấy được chút nào.”

“Tôi chỉ là…”

“Tôi hiểu mà, bảo vệ Thần thiếu gia là nhiệm vụ của cậu. Nhưng khi đó, cái vẻ căng thẳng của cậu, còn vòng tay ôm chặt ngài ấy, cả hành động chắn người phía trước…” Amanda vừa nói vừa diễn tả bằng động tác, càng nói càng phấn khích: “Trông chẳng khác gì một chàng trai che chở cho cô gái mình yêu vậy!”

Bùi Tương Thần giật nhẹ chân mày.

“Thần thiếu gia không phải con gái.” Văn Thư Ngọc từ trong xe bước ra, giọng điềm nhiên: “Câu này mà để cậu ấy nghe được thì phiền to đấy.”

“Ôi trời, lỡ lời rồi!” Amanda vội vàng lấy tay vỗ miệng, nhưng ngay sau đó mắt sáng rỡ: “Vậy là tôi đoán đúng hả?”

“Cô đang nói linh tinh gì vậy?” Văn Thư Ngọc dở khóc dở cười: “Chẳng phải tôi chỉ làm đúng nhiệm vụ thôi sao? Sao đến miệng cô lại thành ra như vậy rồi?”

“Tôi còn chưa nói hết đâu!” Một khi con gái đã hóng chuyện thì đâu dễ bỏ qua: “Sáng nay lúc ở nhà thi đấu, trên sàn có một miếng thảm cao su bị vênh lên, chẳng ai để ý cả. Chỉ có cậu là đi trước mấy bước, lặng lẽ giẫm xuống. Nhờ vậy mà Thần thiếu gia vừa đi vừa nói chuyện vẫn không bị vấp ngã.”

Không thì sao? Để cậu thiếu gia cháu trai nhà họ Bùi ngã sóng soài như chó gặm phân trước mặt bao người à?

Văn Thư Ngọc gào thét trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn cố duy trì nụ cười ôn hòa đầy kiên nhẫn.

“Rồi ngay lúc nãy, chỉ có cậu phát hiện có kẻ muốn giở trò. Khoảng cách xa như vậy mà cậu vẫn kịp lao đến chắn nước cho Thần thiếu gia. Tất cả những điều này chứng minh cái gì? Chứng minh là ánh mắt của cậu chưa từng rời khỏi anh ấy! Chỉ có vậy cậu mới có thể phát hiện những chuyện mà người khác không thấy, kịp thời phản ứng trước khi mọi thứ xảy ra!”

Bùi Tương Thần hạ mắt, hai tay đút túi quần, dáng vẻ thả lỏng hơn trước nhiều.

Amanda càng nói càng hăng, giọng có hơi lảnh lót nhưng lại khiến người ta khó mà không nghe theo.

“Chỉ có chi tiết mới thể hiện được chân tình. Làm tròn bổn phận với thật lòng muốn bảo vệ một người là hai chuyện khác nhau hoàn toàn. Nếu không để tâm đến ai đó một cách đặc biệt, thì làm sao có thể chu toàn đến mức ấy?”

Bùi Tương Thần khẽ nâng mi mắt, tầm nhìn xuyên qua chiếc xe rồi rơi xuống hai người phía đối diện.

“Cho nên!” Amanda vỗ tay, đắc thắng tuyên bố: “Chắc chắn là cậu thích ngài ấy rồi!”

Văn Thư Ngọc hít sâu một hơi. Nếu muốn giữ vững hình tượng, anh thật sự không cách nào tranh luận thắng nổi cô nàng này. Vì thế, anh quyết định chọn sách lược tối ưu nhất trong ba mươi sáu kế: chạy là thượng sách!

“Ơ kìa, chạy gì chứ? Cậu thừa nhận rồi phải không?” Amanda vừa đuổi theo Văn Thư Ngọc vừa nói: “Yên tâm đi, tôi không tiết lộ đâu. Dù sao thì bọn mình chỉ là người theo hầu, lỡ thích chủ nhân, chẳng phải tự chuốc khổ vào thân sao…”

Tiếng nói xa dần.

Lúc này, Bùi Tương Thần mới từ sau bóng xe bước ra, gương mặt điển trai phủ một tầng lạnh nhạt.

“Thần thiếu gia.” Người được gọi là anh Quang đi tới, cung kính báo: “Sắp chụp ảnh rồi, mời ngài qua bên đó.”

Bùi Tương Thần không đáp, chỉ thản nhiên xoay người sải bước về phía đám đông.