Chương 24

Bùi Tương Thần trong đội ngũ có đãi ngộ chỉ đứng sau Bùi Gia Thận, sở hữu riêng một chiếc xe lưu động cao cấp.

Văn Thư Ngọc chui vào trong xe, cởi bỏ chiếc quần dính bẩn, lục trong hành lý tìm một cái quần sạch để thay.

Cửa xe chưa kịp đóng, Amanda đã chạy theo, bước chân dồn dập lao vào, vừa ngẩng đầu liền thấy cảnh Văn Thư Ngọc để trần đôi chân dài.

Văn Thư Ngọc: “…”

Thanh niên này nhìn qua có vẻ gầy nhưng đôi chân lại thẳng tắp, săn chắc, cơ bắp cân đối đầy sức mạnh, chẳng hề có chút nào yếu đuối.

Amanda không nhịn được huýt sáo một tiếng với đôi chân đẹp đó rồi nhanh chóng lùi ra ngoài dưới ánh mắt lúng túng pha lẫn tức giận của Văn Thư Ngọc.

“Thật sự không bị bỏng chứ?” Amanda dựa lưng vào cửa, hỏi vọng vào trong: “Mọi người ghen tị với cậu được Thần thiếu gia coi trọng, nhưng tôi thấy đó là điều cậu xứng đáng có được. Lúc nào cũng dõi theo Thần thiếu gia, có chuyện gì xảy ra là lập tức lao lên che chắn. Tôi chưa từng thấy tuỳ tùng nào tận tâm với chủ nhân như cậu.”

“Chẳng phải đó là điều nên làm sao?” Văn Thư Ngọc lấy khăn giấy ướt lau đi vết cà phê trên da.

Cà phê thực ra vẫn còn nóng, mà làn da của anh lại có phần trắng mịn không hợp với dáng vẻ một cận vệ chút nào, lúc này đã ửng đỏ một mảng.

“Thần thiếu gia tin tưởng tôi có thể chăm sóc cậu ấy nên mới giữ tôi bên cạnh. Tôi không thể làm cậu ấy thất vọng.” Giọng nói của Văn Thư Ngọc nhẹ nhàng, mềm mỏng, nhưng lại ẩn chứa một sự trung thành cứng cỏi, nghe vào tai ai cũng khó lòng không rung động.

“Được rồi.” Amanda bật cười: “Hôm nay tôi quan sát hai người suốt cả ngày, phát hiện cậu lúc nào cũng để tâm đến Bùi Tương Thần, ánh mắt gần như không rời khỏi ngài ấy. Này, Tiểu Văn, có phải cậu thích Bùi Tương Thần không?”

Bùi Tương Thần sải bước đến bên chiếc xe, nghe thấy câu hỏi đó bước chân lập tức khựng lại. Đám vệ sĩ theo sau suýt nữa đâm sầm vào lưng hắn.

——

Văn Thư Ngọc luôn rất nhạy cảm với ánh mắt người khác đặt lên mình.

Amanda có thói quen quan sát anh, chuyện này Văn Thư Ngọc đã nhận ra từ lâu.

Tất cả những ai có thể tiếp cận trung tâm quyền lực của nhà họ Bùi đều phải trải qua cuộc điều tra lý lịch nghiêm ngặt. Lai lịch của Amanda đã bị bộ phận an ninh của Bùi gia lật đi lật lại tra xét đến từng chi tiết, xác nhận cô ta không tạo thành mối đe dọa. Vì vậy, Văn Thư Ngọc chỉ xem sự chú ý của Amanda là sự tò mò bình thường của phụ nữ đối với người khác giới.

Nhưng thực tế chứng minh, anh vẫn chưa hiểu hết lòng dạ của các cô gái trẻ.

Khi ấy, Văn Thư Ngọc đang đứng dựa vào bàn, mặc quần vào một bên ống. Lời của Amanda truyền đến khiến anh giẫm hụt một bước, suýt thì ngã lăn ra đất.

“Ha! Biết ngay mà!” Amanda nghe thấy động tĩnh bên trong xe, lập tức tự thưởng cho bản thân một lời khen vì sự tinh tường của mình.

Bùi Tương Thần đứng ở phía bên kia xe.

Tấm phim cách nhiệt trên cửa sổ ngăn hoàn toàn tầm nhìn nhưng không thể ngăn được tiếng lảo đảo và tiếng ho khan đầy lúng túng của Văn Thư Ngọc.

Chuỗi âm thanh ấy truyền vào tai Bùi Tương Thần hóa thành một loại xúc cảm mới mẻ mà kỳ lạ.

Hắn phất tay, ra hiệu cho đám vệ sĩ lặng lẽ lui xuống.

Một lát sau, giọng nói bình tĩnh của Văn Thư Ngọc cất lên: “Cô suy nghĩ thật kỳ lạ. Tôi với Thần thiếu gia đều là đàn ông…”

“Đàn ông thích đàn ông cũng có gì lạ đâu.” Amanda bật cười: “Thần thiếu gia dù đặt giữa một đám công tử quyền quý cũng vẫn là người xuất sắc nhất. Thích ngài ấy cũng chẳng có gì khó hiểu cả.”

Văn Thư Ngọc thở dài, tiếp tục giải thích: “Những gì tôi làm đều là bổn phận của mình, không biết sao lại khiến cô hiểu lầm.”

“Là trách nhiệm hay là thật lòng, chỉ cần tinh ý một chút là nhìn ra ngay.” Amanda cười nhẹ: “Như sáng nay lúc cả đội tập hợp, Thần thiếu gia đứng dưới gốc cây nghe điện thoại. Đêm qua trời mưa, lá cây nhỏ nước xuống. Cậu chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ đứng sau lưng ngài ấy, giơ tay hứng từng giọt, làm ướt cả một mảng lớn tay áo.”

Văn Thư Ngọc cài chặt thắt lưng, trợn mắt lên trời.

Anh còn có thể làm gì khác chứ? Chủ nhân đang tập trung nghe điện thoại, anh cũng không thể ngang nhiên kéo người ta ra chỗ khác được.