Ánh hoàng hôn nhuộm vàng con phố nhỏ, hắt lên tấm biển hiệu gỗ "Vì cha mà mở tiệm" một thứ ánh sáng ấm áp, dịu dàng. Bên trong cửa hàng, Cố Diệp đang tựa người vào quầy, ánh mắt lười biếng xoay xoay một lá bùa bình an được gấp gọn gàng. Đối diện cậu, Úc Trạch tỉ mỉ lau chùi một bộ ấm trà bằng sứ cổ, động tác nhẹ nhàng và đầy trân trọng. Khung cảnh yên bình đến lạ thường, như thể tách biệt hẳn với thế giới ồn ào, náo nhiệt bên ngoài.
"Này," Cố Diệp bỗng lên tiếng, phá vỡ sự im lặng dễ chịu, "Hay là chúng ta đổi tên tiệm đi?" Giọng cậu có chút lưỡng lự, như thể đã suy nghĩ về việc này rất lâu rồi.
Úc Trạch khẽ nhíu mày, ngẩng đầu nhìn cậu: "Lại nữa rồi. Em đổi tên tiệm bao nhiêu lần rồi? Không phải lần nào anh cũng chiều theo ý em sao?" Giọng anh pha chút bất đắc dĩ nhưng cũng đầy cưng chiều, như đang dỗ dành một đứa trẻ.
"Nhưng mà cái tên "Vì cha mà mở tiệm" nghe nó cứ kì kì thế nào ấy." Cố Diệp bĩu môi, vẻ mặt có chút phụng phịu, "Hơn nữa, bây giờ em đâu còn bán bùa chú cho cha nữa."
Úc Trạch đặt bộ ấm trà xuống, ánh mắt anh nhìn cậu mang theo ý cười: "Vậy em muốn đổi thành cái gì? "Cố Diệp đại sư chuyên bán bùa yêu, bùa giàu sang, bùa thăng quan tiến chức" hả?"
"Này, anh coi thường ai đấy?" Cố Diệp trừng mắt nhìn anh, giọng nói có chút giận dỗi, "Bùa của em là bùa chính phái, không phải mấy loại bùa lừa đảo đâu nhé!"
"Rồi rồi, anh biết mà. Bùa của Diệp Diệp là lợi hại nhất, được chưa?" Úc Trạch tiến lại gần, véo nhẹ chóp mũi cậu, giọng nói dịu dàng như dòng nước mùa xuân, "Vậy em muốn đổi thành cái gì? Nói nghe coi, xem anh có đồng ý không?"
Cố Diệp mím môi suy nghĩ một lát, ánh mắt bỗng sáng lên như phát hiện ra điều gì thú vị: "Hay là đổi thành "Diệp Trạch Đường" đi!"
Cái tên vừa thốt ra, Úc Trạch sững người, trong lòng dâng lên một cảm giác ngọt ngào khó tả. Anh nhìn Cố Diệp, ánh mắt dịu dàng như nước: "Em thật sự muốn đổi thành tên này?"
"Ừm!" Cố Diệp gật đầu lia lịa, đôi mắt sáng lấp lánh như những vì sao, "Nghe hay mà, phải không? Vừa sang trọng, vừa độc đáo, lại còn thể hiện được tình cảm vợ chồng son của chúng ta nữa chứ!"
Nhìn vẻ mặt hào hứng của Cố Diệp, Úc Trạch không nhịn được bật cười. Anh xoa đầu cậu, giọng nói trầm ấm: "Được, nghe em hết. Diệp Trạch Đường, anh thích cái tên này."
Cố Diệp vui mừng reo lên, nhào tới ôm chầm lấy Úc Trạch, dụi đầu vào ngực anh như một chú mèo nhỏ, tham lam hít lấy hương thơm nam tính từ cơ thể người mình yêu thương: "Anh yêu à, anh thật tốt!"
Úc Trạch siết chặt vòng tay, cúi đầu hôn lên mái tóc mềm mại của Cố Diệp: "Anh chỉ cần em vui là được."
Ngoài kia, hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Bên trong "Vì cha mà mở tiệm", nay là "Diệp Trạch Đường", tình yêu của Cố Diệp và Úc Trạch cũng đang tỏa sáng rực rỡ như ánh hoàng hôn ấy.
…………
Ba năm sau.
"Ba ba, ba ba! Mau nhìn xem, con nhặt được cái này!"
Tiếng kêu non nớt, trong veo như chuông bạc vang lên trong tiệm đồ cổ "Diệp Trạch Đường" vốn yên tĩnh. Một cô nhóc chừng ba, bốn tuổi, đôi mắt to tròn đen láy lấp lánh, mái tóc ngắn ngủn được buộc hai bím tóc xinh xắn, trên tay cầm một con búp bê sứ cũ kỹ chạy về phía Cố Diệp.
Cố Diệp đang lau chùi một chiếc bình gốm cổ, nghe tiếng gọi liền ngẩng đầu lên, nụ cười dịu dàng lập tức hiện rõ trên khuôn mặt tuấn tú: "Tiểu Ái, con lại chạy đi đâu nhặt được thứ này vậy?"
Tiểu Ái, tên đầy đủ là Cố Ái, là cô con gái mà Cố Diệp và Úc Trạch nhận nuôi vào một năm trước. Lúc được tìm thấy, Tiểu Ái chỉ là một đứa bé bị bỏ rơi, gầy gò ốm yếu, nằm co ro bên cạnh thùng rác. Cố Diệp nhìn thấy mà xót xa, không chút do dự bế cô bé về nhà, cùng Úc Trạch chăm sóc, yêu thương như con ruột.
Tiểu Ái giơ cao con búp bê sứ trong tay, khuôn mặt nhỏ nhắn rạng rỡ: "Con tìm thấy nó trong góc vườn ạ! Nó đẹp lắm phải không ba?"
Cố Diệp nhận lấy con búp bê, cẩn thận phủi bụi. Con búp bê này đã cũ lắm rồi, quần áo sờn rách, một bên mắt cũng bị mẻ, nhưng nét vẽ trên khuôn mặt vẫn còn rất tinh xảo, toát lên vẻ đẹp cổ điển. Anh mỉm cười xoa đầu con gái: "Đúng là rất đẹp, Tiểu Ái của chúng ta thật có mắt thẩm mỹ."
Tiểu Ái được khen thì cười tít mắt, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời ban mai, sưởi ấm cả căn phòng.
Lúc này, Úc Trạch từ trên lầu bước xuống, trên tay bưng một đĩa bánh quy mới ra lò, thơm phức. Nhìn thấy hai cha con đang chơi đùa, anh không khỏi mỉm cười cưng chiều.
"Hai ba con đang làm gì thế?" Anh vừa đặt đĩa bánh lên bàn, vừa hỏi.
"Ba xem này, con gái ba nhặt được một em búp bê rất đẹp!" Cố Diệp giơ con búp bê sứ lên, khoe với Úc Trạch.
Úc Trạch tiến lại gần, nhìn con búp bê một lượt rồi gật đầu: "Ừ, rất đẹp, rất hợp với Tiểu Ái." Nói rồi, anh đưa cho Tiểu Ái một chiếc bánh quy: "Ăn bánh đi con."
Tiểu Ái ngoan ngoãn nhận lấy, vừa ăn vừa bi bô kể chuyện cho hai người nghe về việc mình tìm thấy con búp bê như thế nào. Giọng nói non nớt, ngây thơ của cô bé khiến Cố Diệp và Úc Trạch không khỏi phì cười.
Gia đình ba người quây quần bên nhau, tiếng cười nói vui vẻ tràn ngập căn nhà nhỏ. Cửa hàng "Diệp Trạch Đường" không chỉ là nơi buôn bán, mà còn là tổ ấm tràn ngập yêu thương của họ.
Mặc dù Cố Diệp vẫn bận rộn với công việc ở đơn vị và những vụ án kỳ lạ, nhưng anh luôn dành thời gian cho gia đình nhỏ của mình. Cuối tuần, anh thường đưa Úc Trạch và Tiểu Ái đi dạo phố, đi công viên hoặc về thăm ông bà nội. Nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của vợ con, anh cảm thấy mọi mệt mỏi đều tan biến.
Cuộc sống cứ thế êm đềm trôi qua, giản dị mà hạnh phúc. Cố Diệp tin rằng, dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng sẽ bảo vệ gia đình nhỏ của mình, mang đến cho họ cuộc sống bình yên, hạnh phúc nhất.
………..
Vào một buổi tối, khi Tiểu Ái đã say giấc nồng, Cố Diệp mới có dịp giãi bày tâm sự với Úc Trạch. Cậu chu môi, ánh mắt có chút oán trách: "Anh nói chỉ cần nuôi em là được, sao giờ lại rước thêm một đứa về?" Cố Diệp cảm thấy bản thân bị lừa rồi! Lừa trắng trợn là đằng khác!
Úc Trạch bật cười, anh xoa đầu Cố Diệp, giọng nói đầy cưng chiều: "Lúc ấy anh đâu biết sau này mình lại nhận con nuôi. Với lại, Tiểu Ái ngoan ngoãn, đáng yêu như vậy, em không thích sao?"
"Đáng yêu thì có ích gì?" Cố Diệp hờn dỗi, "Anh xem, từ ngày có con bé, anh toàn chơi với nó, ru nó ngủ, còn đọc truyện cổ tích cho nó nghe nữa. Anh có thói quen đọc truyện cổ tích từ bao giờ vậy? Chẳng lẽ anh không thấy truyện cổ tích rất là nhạt nhẽo sao?"
Nhìn bộ dạng hờn dỗi trẻ con của Cố Diệp, Úc Trạch không nhịn được bật cười. Anh kéo cậu vào lòng, dịu dàng hôn lên trán cậu: "Ghen tị với con nít sao?"
"Em không phải con nít!" Cố Diệp ngẩng đầu, ánh mắt long lanh nước, như muốn khẳng định điều gì đó.
"Ừ, em không phải con nít, em là bảo bối của anh." Úc Trạch cưng chiều nhéo chóp mũi cậu, "Nhưng em ghen tị với Tiểu Ái là thật mà."
Cố Diệp hừ lạnh một tiếng, quay mặt đi, nhưng khóe miệng lại không tự chủ được cong lên. Được rồi, phải thừa nhận là cậu rất thích Tiểu Ái. Con bé ngoan ngoãn, đáng yêu, lại rất quấn quýt cậu. Chỉ là, nhìn thấy Úc Trạch dành quá nhiều thời gian cho con bé, trong lòng cậu không khỏi dâng lên chút chua xót.
Như nhìn thấu tâm tư của cậu, Úc Trạch ôm chặt Cố Diệp hơn, giọng nói trầm ấm vang bên tai: "Diệp Diệp, anh yêu em, yêu em nhiều hơn bất cứ thứ gì trên đời này. Tiểu Ái là con gái của chúng ta, anh yêu thương con bé, nhưng tình yêu của anh dành cho em là duy nhất, không gì có thể thay thế được."
Cố Diệp tựa đầu vào ngực Úc Trạch, lắng nghe nhịp tim đều đặn, mạnh mẽ của anh. Lời nói của anh như dòng suối mát lành, tưới mát tâm hồn đang khô cằn của cậu.
Đúng vậy, tình yêu của Úc Trạch dành cho cậu là duy nhất, không gì có thể thay thế được. Cậu còn đòi hỏi gì hơn nữa?
"Được rồi, em tha lỗi cho anh đấy." Cố Diệp ngẩng đầu, mỉm cười rạng rỡ.
Lúc này, Tiểu Ái từ phòng ngủ chạy ra, trên tay cầm con búp bê sứ, chạy về phía Cố Diệp: "Ba ba, ba ba, kể chuyện cho con nghe đi!"
Cố Diệp đón lấy con bé, bế lên cao, trêu ghẹo: "Muốn nghe chuyện gì nào? Chuyện về hồ ly tinh lừa người, hay là chuyện về quỷ hút máu?"
Tiểu Ái sợ hãi ôm chặt lấy cổ Cố Diệp: "Không muốn nghe, ba ba hư quá!"
Cố Diệp bật cười ha hả. Nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của vợ con, Úc Trạch cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Đây chính là gia đình của anh, là nơi anh thuộc về.
Dù cho cuộc đời có bao nhiêu sóng gió, anh cũng sẽ dùng tất cả tình yêu của mình để bảo vệ gia đình nhỏ bé này. Bởi vì đối với anh, gia đình chính là điều quý giá nhất.