Chương 4: Tôi là chị của Sở Hề Vãn

Anh ta là bạn học cùng ngành với Sở Hề Vãn khi du học ở Edinburgh, là đàn anh trên cô hai khóa.

Nhưng Sở Hề Vãn lại không đồng ý, lắc đầu rồi gạt tay anh ta đang đặt trên chai champagne ra, tiếp tục rót rượu theo ý mình.

Những người khác thấy vậy cũng bắt đầu khuyên can.

“Đúng đó, chúng tôi chỉ nói đùa thôi mà, một ly là đủ rồi.”

Sở Hề Vãn vẫn kiên quyết.

“Không được, luật cũ là người đến muộn phải phạt ba ly.”

“Nếu tôi phá luật, sau này làm sao bày trò chơi khăm các cậu được nữa, đúng không?”

Một câu đùa nhẹ nhàng hóa giải sự ngượng ngùng đang lan dần trong không khí, mọi người cũng đành để cô muốn làm gì thì làm.

Uống xong ba ly rượu, Sở Hề Vãn tiện tay rút một tờ giấy ăn, lau vết rượu còn vương trên khóe môi, rồi chậm rãi mở miệng: “Phạt ba ly coi như xong, lần sau ai mà đến muộn để tôi bắt gặp thì đừng mong trốn được rượu nhé.”

Những buổi tụ họp bạn bè thì đề tài trò chuyện luôn không bao giờ cạn, huống hồ lần này là Sở Hề Vãn, người đã lâu rồi không thật sự hiện diện trong tầm mắt của họ, mà thời gian qua cô cũng rất ít khi liên lạc.

“Hề Vãn, cậu không biết đâu, em họ tôi đang học cấp hai mê cậu lắm, ngày nào cũng ôm điện thoại xem video của cậu. Lát nữa chúng ta chụp một tấm ảnh gửi cho nó để nó ghen tị với tôi chơi.”

“Cậu ngây thơ quá rồi, Hề Vãn nhà chúng ta giờ là hot influencer nổi tiếng, đâu phải muốn chụp là chụp.”

“Hề Vãn, cậu thật sự đang hẹn hò với cái anh gymer đang hot đó à? Tôi thấy dưới mỗi clip của cậu đều có dấu vết của anh ta.”

“Hề Vãn, lần này về nước chắc không đi nữa đâu nhỉ? Cậu quyết định ở lại phát triển trong nước rồi đúng không?”

Tin đồn, tò mò và thắc mắc tràn ngập khắp nơi. Mọi người trong phòng đều rất quan tâm đến cuộc sống hiện tại của cô, hết câu này đến câu khác nối tiếp nhau, đến mức cô không biết nên trả lời cái nào trước.

Cộng thêm tác dụng của ba ly champagne vừa rồi, rượu theo thời gian dần thấm vào cơ thể. Dù tửu lượng vốn không tệ, nhưng hai gò má Sở Hề Vãn cũng bắt đầu ửng đỏ nhẹ.

Đầu óc lơ mơ, chỉ có câu hỏi cuối cùng là len lỏi vào tai cô một cách rõ ràng nhất.

“Không biết nữa, tôi vẫn chưa nghĩ xong.”

“Có lẽ vẫn sẽ quay lại Anh.”

Lần này về nước là để tham dự buổi trình diễn thời trang do bạn thân tổ chức, tạm thời cô chưa có ý định ở lại lâu dài.

Giây tiếp theo, không biết nghĩ đến điều gì, Sở Hề Vãn lại nâng ly rượu trước mặt nhấp thêm một ngụm. Trong đáy mắt thoáng hiện một tia lạnh lẽo, như oán như hận.

Chỉ trong chớp mắt rồi biến mất, không ai nhận ra, ngoại trừ chính cô.

Phòng bao được chuyển sang chế độ ánh sáng mờ, không khí trò chuyện vui vẻ ngay lập tức được đẩy lên cao trào.

Tuy nhiên chưa được bao lâu, bầu không khí náo nhiệt trong phòng bị một luồng ánh sáng chói mắt xuyên qua khe cửa cắt ngang.

Cùng lúc đó, có người bước vào, tiếng giày cao gót thanh thoát vang lên khiến người ta khó lòng bỏ qua.

Người phụ nữ mặc một chiếc váy liền thân màu trắng ôm sát cơ thể, khoác ngoài là một chiếc cardigan len màu xanh biển. Đầu ngón tay là bộ móng màu nude vừa mới làm, gương mặt được trang điểm rực rỡ, toàn thân toát lên vẻ tinh tế đến mức hoàn hảo.

“Hề Vãn, sao về Hải Thành mà không báo cho người nhà một tiếng vậy?”

“Nếu không phải lúc nãy nhìn thấy mặt em ngoài cửa, chị còn chẳng dám nhận.”

Gương mặt của người phụ nữ này rất xa lạ với những người trong phòng, nhưng nghe giọng điệu cực kì thân mật của cô ta và từ người nhà trong lời nói của cô ta, mọi người dường như cũng lờ mờ đoán được thân phận của cô ta.

Sở Hề Vãn vẫn ngồi yên trên ghế sofa, chỉ liếc sang bằng một ánh mắt không rõ.

Cô cười lạnh trong lòng, không phải là không báo với người nhà mình quay về Hải Thành, mà là không thèm nói với người nhà một câu đã quay về rồi, nói như thể việc cô về nước còn phải được họ cho phép vậy.

Dĩ nhiên cô không thể hiện cảm xúc thật ra ngoài, chỉ hững hờ “ừ” một tiếng xem như trả lời.

Sở Hề Vãn ngược lại muốn xem thử, người chị gái trên danh nghĩa này đang giở trò gì.

Bị đối xử lạnh nhạt như vậy mà Sở Vận Uyển cũng không nản lòng, cô ta khéo léo vén vài sợi tóc sau tai, nở một nụ cười nhã nhặn, quay sang bắt chuyện với nhóm bạn của Sở Hề Vãn.

“Tôi gặp Vãn Vãn vui quá nên quên mất chưa giới thiệu.”

“Chào mọi người, tôi là chị của Sở Hề Vãn.”

“Sở Vận Uyển.”