Chương 29: Điên cuồng, cố chấp

Thời cấp ba, Tăng Tuấn Hào xem Tạ Tư Ngộ là đối thủ cạnh tranh duy nhất, vô cùng khâm phục anh. Vì vậy khi bước vào xã hội, dự định tự khởi nghiệp, lại đúng lúc gặp Tạ Tư Ngộ, Tăng Tuấn Hào không do dự chìa cành ô-liu. Sau này anh ta mới biết, quãng thời gian đó chính là giai đoạn u ám nhất trong cuộc đời Tạ Tư Ngộ, còn bản thân mình cũng trở thành người chứng kiến duy nhất cho sự thay đổi tình cảm của anh đối với bạn gái cũ.

“Giây trước còn xưng anh gọi em với tôi, giây sau đã giấu giếm không chịu nói. Quả nhiên tình bạn của chúng ta mỏng như giấy.” Những lời này kết hợp với dáng vẻ suy sụp hiện tại của Tạ Tư Ngộ khiến sự tò mò trong lòng Triệu Độ lên tới đỉnh điểm. Cứng rắn chưa được hai giây đã bại trận: “Thôi mà, mấy người đừng đánh đố tôi nữa được không, nói thẳng ra đi? Tôi có quen không?”

Chưa kịp để hai người kia mở miệng, Tạ Tư Ngộ đã lên tiếng trước: “Đừng nhiều chuyện.”

Dù trong người đã bắt đầu có men say, cả người nửa nằm nửa ngồi trên sofa, Tạ Tư Ngộ vẫn nhận ra mình chính là nhân vật trung tâm của cuộc trò chuyện lúc này.

Nhưng sự cảnh cáo không mang tính sát thương ấy vẫn không thắng nổi ngọn lửa hóng chuyện bùng cháy dữ dội của con người.

Triệu Độ liếc nhìn Tạ Tư Ngộ, vẻ mặt lộ rõ vài phần kiêng dè, nhưng vẫn không chịu bỏ cuộc, đưa tay che hai tai Tạ Tư Ngộ lại, rồi nhìn chằm chằm hai người còn lại.

“Như vậy anh ấy sẽ không biết chúng ta đang bàn về mình.”

“Nếu không nói cho tôi biết, tối nay tôi sẽ mất ngủ cả đêm. Mấy người nỡ lòng nào tra tấn một thiếu niên đang độ xuân thì như vậy chứ?”

Qua một lúc lâu, dường như đã do dự rất nhiều trong lòng rồi mới khó khăn đưa ra quyết định.

“Bạch nguyệt quang mà cậu ta cất giấu trong tim đã quay về rồi.”

“Có lẽ cậu không quen, nhưng có thể đã từng gặp.”

Kim phút trên chiếc đồng hồ treo tường chầm chậm quay nửa vòng, cuối cùng Triệu Độ cũng từ miệng họ biết được mối tình khắc cốt ghi tâm của Tạ Tư Ngộ năm đó.

Im lặng hồi lâu, Triệu Độ mới hoàn hồn từ câu chuyện tình vừa nghe, ánh mắt sâu xa nhìn người đang gục trên bàn giả vờ ngủ, cảm thán: “Không ngờ anh Ngộ lại là người si tình đến vậy.”

Tạ Tư Ngộ trông như một cỗ máy bị thiếu hụt thất tình lục dục, bị điều khiển bởi những dòng mã lạnh lẽo, ai ngờ một khi rơi vào tình yêu lại hoàn toàn biến thành người khác.

Điên cuồng, cố chấp, dần dần phát điên...

Người phụ nữ được anh yêu sâu đậm, vừa hạnh phúc, lại vừa đáng thương.

Nghĩ đến đây, Triệu Độ lộ vẻ thương hại nhưng là dành cho Tạ Tư Ngộ.

Không hiểu vì sao, dựa vào trạng thái hiện tại của Tạ Tư Ngộ, trực giác đầu tiên xuất hiện trong đầu Triệu Độ là, trong mối quan hệ này, Tạ Tư Ngộ ở thế yếu, là người bị bỏ rơi.

Cuộc trò chuyện đột ngột dừng lại. Dù bên ngoài phòng riêng, nhạc rock đinh tai nhức óc đang đập dồn dập vào màng nhĩ, Tăng Tuấn Hào vẫn cảm thấy bầu không khí yên tĩnh đến kỳ lạ.

Tối nay Tạ Tư Ngộ cực kì trầm lặng. Tuy anh vốn không phải người nói nhiều, nhưng xung quanh anh cũng chưa từng bao phủ bởi cảm giác suy sụp và tiêu điều như vậy.

Giống hệt trạng thái của anh vào năm vừa mới về nước.

Đúng lúc đó, Lý Hiên Lân nhận được một cuộc điện thoại, phá vỡ bầu không khí quái dị này.

“Duyệt Duyệt, sao vậy?” Đối mặt với bạn gái, giọng nói anh ta vô thức trở nên dịu đi, câu đầu tiên thốt ra đã là lời hỏi han thân mật.