Khả năng sưởi ấm của phòng suite khách sạn rất tốt, dù là mùa đông nhưng trong phòng cũng không cảm nhận được chút hơi lạnh nào.
Khi cả người rảnh rỗi, đầu óc bắt đầu thả lỏng, những hình ảnh cô ở riêng với Tạ Tư Ngộ tối nay không ngừng tràn vào tâm trí.
“Tạ Tư Ngộ, anh hỏi tôi với thân phận gì?”
“Anh rể?”
“Hay là bạn trai cũ của tôi?”
Ánh mắt cô khóa chặt lấy anh, mang theo dáng vẻ nếu không nghe được câu trả lời thì quyết không chịu bỏ qua.
Có lẽ bị cô nhìn đến phát phiền, Tạ Tư Ngộ cuối cùng cũng chịu mở miệng đưa ra đáp án.
Chỉ tiếc là ngay khoảnh khắc môi anh vừa hé ra, bên ngoài xe vang lên một tiếng còi ô tô chói tai, đồng thời đèn pha xe phía trước cũng chiếu thẳng tới, khiến cô theo phản xạ nhắm mắt lại.
Câu trả lời của Tạ Tư Ngộ bị nhấn chìm trong tiếng còi inh ỏi, còn luồng ánh sáng mạnh bất ngờ kia cũng khiến cô bỏ lỡ cơ hội đoán đáp án từ khẩu hình miệng của anh.
Sở Hề Vãn hơi thất vọng, nhưng vẫn chưa cam lòng tiếp tục hỏi: “Anh vừa nói gì vậy? Tôi không nghe thấy.”
Tạ Tư Ngộ thản nhiên đáp: “Tôi đã trả lời rồi, sẽ không nói lại lần thứ hai.”
Nhận được câu trả lời này, Sở Hề Vãn cũng chỉ đành thôi. Hai người quen biết rồi yêu nhau nhiều năm, cô quá hiểu tính cách của anh.
Sau đó trong xe rất yên tĩnh, không ai mở miệng nói thêm lời nào, cho đến khi tới nơi.
Trước khi mở cửa xuống xe, cô nói lời cảm ơn anh.
Dùng câu “người quen thân thiết nhất nhưng cũng xa lạ nhất” để hình dung mối quan hệ hiện tại của họ, cũng không hề quá đáng.
Từ đó, những hình ảnh liên quan đến Tạ Tư Ngộ trong tối nay hoàn toàn khép lại.
Chợp mắt trong xe vài phút, cơn buồn ngủ của Sở Hề Vãn đã tan đi không ít, ý thức cũng trở nên vô cùng tỉnh táo.
Bỗng nhớ đến tin nhắn trợ lý gửi cho mình lúc nãy trong xe, bảo cô nên chăm sóc thêm thị trường trong nước, hoạt động nhiều hơn trên WB, tăng tương tác với fan.
Suy nghĩ vài phút, cô với tay lấy chiếc điện thoại đặt bên gối, mở camera trước, để ống kính hướng thẳng vào gương mặt mình.
Sở Hề Vãn không thích thêm đủ loại hiệu ứng hay filter lên mặt, cô cho rằng tự nhiên là tốt nhất.
Hơn nữa, cô cực kỳ tự tin vào nhan sắc của bản thân, chụp kiểu gì cũng đẹp.
Cô giơ tay khẽ vuốt má mình, nhìn trái nhìn phải, cuối cùng hài lòng gật đầu.
Mấy ngày nay chạy đường dài, thức khuya, uống rượu, những việc không lành mạnh cô đều làm đủ cả, vậy mà làn da chẳng có chút dấu hiệu chảy xệ nào, thậm chí đến lỗ chân lông hay quầng thâm mắt cũng không thấy bóng dáng đâu.
Rất tốt, gương mặt của cô quả nhiên vẫn rất tuyệt vời.
Sau khi tạo dáng xong, Sở Hề Vãn nhìn thẳng vào ống kính một cách chuẩn xác, rồi dùng đầu ngón tay ấn nút chụp.
Tuy cô không dùng hiệu ứng hay filter, lại vô cùng tự tin vào gương mặt mình, nhưng điều đó không có nghĩa là cô sẽ không quay lại kiểm tra xem bức ảnh có tồn tại khuyết điểm nhỏ nào hay không.
Sở Hề Vãn xem lại ảnh, dùng hai ngón tay kéo phóng to một chút, vừa tỉ mỉ kiểm tra, vừa thưởng thức từng nét xinh đẹp.
Càng nhìn, nụ cười trên gương mặt cô càng nở rộng.
Bỗng nhớ tới một lần nào đó từng thấy một lời khen của fan trong phần bình luận: “Bảo bối nhà tôi đúng là mặt còn thì giang sơn còn.”
“Bảo bối” là cách fan thân mật gọi cô.
Câu nói này dùng vào lúc này đúng là không thể thích hợp hơn.
Ngón tay vẫn không ngừng lướt xuống màn hình, phần mặt đã “qua ải”, tiếp theo là phần cổ lộ ra khá nhiều da thịt vì cổ áo chữ V sâu.