Sở Hề Vãn rời đi, bà ta và các con mình mới có thể sống những ngày tháng tốt đẹp, giàu có. Thế nhưng Phùng Ngọc Sương lại quên mất một chuyện, hạnh phúc của họ là đánh đổi bằng việc Sở Hề Vãn rời đi.
Giờ đây đã xảy ra điều mà Phùng Ngọc Sương lo sợ nhất. Không hề có dấu hiệu báo trước, Sở Hề Vãn đột ngột trở về nước.
Đêm qua vừa biết tin, bà ta đã trằn trọc không ngủ suốt đêm.
“Hề Vãn, trước kia dù ba cháu và dì có khuyên cháu thế nào đi nữa, cháu không chỉ không chịu về nhà, mà ngay cả về nước cũng không chịu.” Sau khi dạo đầu vài câu, Phùng Ngọc Sương giả vờ như không để tâm, hỏi ra nỗi lo canh cánh trong lòng: “Lần này cháu trở về, có phải là quyết định sau này sẽ ở lại trong nước phát triển không?”
Khóe môi Sở Hề Vãn cong lên một nụ cười nhạt thuần khiết. Phùng Ngọc Sương hận không thể để cô ở lì bên Anh cả đời đừng quay về, lúc này sao có thể thật lòng mong cô ở lại.
Huống hồ cô đã không còn là cô thiếu nữ ngây thơ chưa trải sự đời nữa, hoàn toàn nghe ra được ý ngoài lời trong câu nói của Phùng Ngọc Sương.
“Thì ra bà rất mong tôi về nước, nhưng biết làm sao được đây? Tạm thời tôi vẫn chưa có ý định từ bỏ sự nghiệp ở nước ngoài.”
Nói xong, Sở Hề Vãn dừng lại vài giây, liếc nhìn Phùng Ngọc Sương, vừa khéo bắt được biểu cảm vi diệu trên gương mặt bà ta chuyển biến trong chớp mắt, như thể âm thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng.
“Ý kiến của bà tôi sẽ cân nhắc kỹ, biết đâu sau khi quay về lần này, lại nảy ra ý định ở lại cũng không chừng.” Âm cuối kéo dài, mang theo vài phần ẩn ý mà người nghe không khó để nhận ra.
Nghe vậy, động tác bưng bát ăn cơm của Phùng Ngọc Sương chợt khựng lại.
Chỉ chưa đầy một giây sau, nụ cười lại xuất hiện trên gương mặt bà ta.
“Hề Vãn, nếu cháu quyết định ở lại, mọi người đều sẽ rất vui.”
“Đặc biệt là Vận Uyển, đến lúc đó con bé và Tiểu Tạ tổ chức đám cưới, cũng chẳng lo thiếu phù dâu đâu.”
Chủ đề bất ngờ chuyển sang mình, Sở Vận Uyển có chút ngơ ngác, rồi khi nghĩ kỹ lại lời Phùng Ngọc Sương vừa nói, khuôn mặt mới bắt đầu ửng hồng một cách muộn màng, giọng nói cũng mang theo chút e thẹn của cô gái nhỏ: “Mẹ.”
Vừa xấu hổ, cô ta vừa không quên quan sát phản ứng của Tạ Tư Ngộ. Dường như anh cũng không ngờ lần đầu tiên đến nhà bạn gái ăn cơm đã bị giục cưới, trong đáy mắt phủ lên một tầng mờ mịt.
“Chuyện còn chưa đâu vào đâu, mẹ đừng nói linh tinh.”
Phùng Ngọc Sương nhẹ nhàng vỗ mấy cái lên mu bàn tay Sở Vận Uyển, dùng giọng điệu an ủi nói: “Những chuyện khác mẹ không dám nói, nhưng riêng chuyện nhìn người thì mẹ chưa từng nhìn sai. Tin vào ánh mắt của mẹ đi, quan hệ giữa con và Tiểu Tạ tốt như vậy, nhất định sẽ đi đến hôn nhân.”
“Tiểu Tạ, cháu nói xem có đúng không?”
Có lẽ vì chuyện Sở Hề Vãn có khả năng sẽ ở lại trong nước khiến Phùng Ngọc Sương trong lòng nôn nóng bất an, rất cần tìm một chỗ dựa có bối cảnh mạnh mẽ.
Mà Tạ Tư Ngộ, vừa hay lại là lựa chọn tốt nhất tự đưa đến.
“Phải xem cô ấy.”
Tạ Tư Ngộ không trả lời trực diện, mà ném vấn đề này sang cho Sở Vận Uyển.
Nghe câu trả lời ấy, trong đáy mắt Sở Vận Uyển vô thức lộ ra vẻ thất vọng, dường như còn xen lẫn vài phần tổn thương.
Chỉ tiếc là lúc đó sự chú ý của những người khác đều dồn cả lên Tạ Tư Ngộ.
Còn câu trả lời này, rơi vào tai Phùng Ngọc Sương lại biến thành một cách hiểu khác.