Chương 2: Chuyện tình chấn động

Vừa ngồi vào trong, chưa kịp phản ứng, Chu Hàm Duyệt đã mở cửa ghế phụ, chạy ra sau ôm chặt lấy cánh tay cô, như một con koala bám người.

Lý Hiên Lân tay trái cầm vô lăng, tay phải đặt lên cần số, ánh mắt dán vào gương chiếu hậu nhìn hai người phía sau.

“Chu Hàm Duyệt, em thật đúng là coi anh như tài xế riêng rồi đấy.” Tuy nói thế, nhưng trong giọng nói của anh ta lại đầy chiều chuộng, không chút bực dọc hay khó chịu nào.

Lý Hiên Lân là bạn trai của Chu Hàm Duyệt.

Cả hai là bạn thân của Sở Hề Vãn, quen nhau khi cô du học ở Edinburgh.

Chu Hàm Duyệt không mấy quan tâm, hừ một tiếng đầy coi thường.

“Để anh đi đón Vãn Vãn đã là nể mặt lắm rồi, nên vui đi mới phải.”

“Còn nữa, làm tốt vai trò tài xế đi, đừng có xen vào lúc bọn em đang ôn chuyện.”

Lời thì có vẻ trách móc, nhưng nụ cười trên mặt lại càng rạng rỡ.

Quen biết bao năm, Sở Hề Vãn đã sớm quen với kiểu yêu đương của cặp đôi này.

Sự thân thiết lâu ngày khiến cô thấy nhẹ nhõm phần nào, đùa vui: “Làm ơn hãy thể hiện chút tôn trọng đối với quý cô độc thân như mình đi, được không?”

Nhắc đến mấy từ “quý cô độc thân”, gương mặt Chu Hàm Duyệt lộ rõ vẻ không tin tưởng, nhưng cô ấy cũng không nói thêm gì.

“Đừng để ý tới anh ấy, chúng ta đã bao lâu rồi không gặp, kể mình nghe về cậu đi.”

“Vừa rồi cậu đứng đó nghĩ gì vậy? Mình gọi ba lần mới thấy phản ứng.”

Vừa nói, cô ấy vừa đưa màn hình nhật ký cuộc gọi cho Sở Hề Vãn nhìn.

[Cuộc gọi nhỡ, Sở Hề Vãn (5).]

Sở Hề Vãn hơi rũ mắt, ánh sáng trong đáy mắt chợt tối đi vài phần, cảm xúc đang dâng trào cũng dần trầm xuống.

Lòng bàn tay vẫn còn tê tê do điện thoại rung lên khi có cuộc gọi đến, nhưng não bộ lại hoàn toàn không nhận ra đó là tiếng chuông điện thoại.

“Mình đang nghĩ đến Tạ Tư Ngộ.”

“Mình vừa gặp lại Tạ Tư Ngộ rồi.”

Giọng cô rất nhẹ, gần như không có chút cảm xúc nào.

Nghe như đang trả lời câu hỏi của Chu Hàm Duyệt, mà cũng giống như đang tự nói với chính mình.

Nhưng người bạn bên cạnh vẫn còn đang chìm đắm trong niềm vui khi gặp lại bạn cũ, nên nhất thời không nhớ ra người mà Sở Hề Vãn vừa nhắc tới là ai.

“Tạ Tư Ngộ?”

“Là ai vậy? Người đó mình cũng quen à?”

Lời vừa dứt, một gương mặt điển trai lập tức hiện lên trong đầu Chu Hàm Duyệt.

Gương mặt ấy như được Thượng Đế điêu khắc tỉ mỉ từng nét, tỷ lệ hoàn mỹ đến khó tin, nhưng biểu cảm lại lạnh lùng đến vô cảm, giống như một cỗ máy không có tình cảm.

Không đúng, không phải là không có cảm xúc.

Chỉ là cảm xúc đó, chỉ dành cho một người.

Chu Hàm Duyệt đã từng nhìn thấy Tạ Tư Ngộ phát điên vì Sở Hề Vãn.

“Cậu quên rồi sao? Đó là bạn trai cũ của mình.”

Cùng lúc đó, Sở Hề Vãn nhẹ giọng nói, ánh mắt nhìn về tòa cao ốc ngoài cửa sổ, nhưng đôi mắt lại trống rỗng, không có tiêu cự.

Tất cả ký ức liên quan đến Tạ Tư Ngộ như phá vỡ l*иg giam ký ức, cuồn cuộn kéo về như thủy triều, nhấn chìm trái tim cô.

Cộng đồng du học sinh cũng chỉ lớn đến vậy, người cùng quốc tịch ít nhiều đều biết nhau, trong đó không thiếu những người xuất thân danh giá, hoặc tài năng xuất chúng.

Sở Hề Vãn thuộc nhóm đầu tiên, Tạ Tư Ngộ thuộc nhóm sau.

Trong giới du học sinh, cả hai đều là những nhân vật nổi bật. Chẳng vì lý do gì khác, mà vì trong một xã hội trọng ngoại hình, gương mặt xuất sắc đương nhiên sẽ thu hút mọi ánh nhìn.

Nhưng điều khiến người ta chú ý hơn cả, chính là chuyện tình cảm chấn động một thời của hai người họ.

Ai cũng từng chứng kiến ánh mắt si mê và khát khao chiếm hữu mà cả hai dành cho nhau.

Người khác chỉ cần nhìn Sở Hề Vãn thêm một cái là Tạ Tư Ngộ đã không thể chịu nổi, chỉ muốn giấu cô đi thật kỹ, để cô hoàn toàn thuộc về riêng mình.

Ý nghĩ đó vừa hiện lên trong đầu, cũng âm thầm lớn dần trong tim anh. Và sau này, anh thực sự đã làm như vậy.

Còn Sở Hề Vãn, dựa vào sự thiên vị mà Tạ Tư Ngộ dành cho mình, không kiêng nể mà làm tổn thương anh.

Câu chuyện tiểu thư nhà giàu yêu cậu sinh viên nghèo không hề hiếm, và phần lớn đều kết thúc trong bi kịch.

Cuối cùng, Tạ Tư Ngộ mang đầy vết thương trở về nước.

Chia tay đều có báo hiệu từ trước, quãng thời gian đó, hai người họ liên tục cãi vã.

“Giữa em và anh ta chỉ là quan hệ hợp tác đơn thuần, không hề vượt giới hạn.”

“Tạ Tư Ngộ, sao anh cứ không chịu tin em?”

Sở Hề Vãn không nhớ mình đã giải thích bao nhiêu lần, nhưng những lần nghi ngờ cứ lặp đi lặp lại khiến cô mệt mỏi không thôi.

Đôi mắt Tạ Tư Ngộ nhìn cô đầy đau khổ, gân xanh nổi rõ bên thái dương, cả người như đang đứng bên bờ vực sụp đổ.

Một xấp ảnh bị ném lên ghế sofa, đều là những tấm hình chụp lén từ các góc khác nhau.

Dù ánh sáng rất tối, nhưng vẫn thấy rõ trong ảnh là một nam một nữ, tư thế thân mật khó chối cãi.

Khóe mắt Tạ Tư Ngộ đỏ rực, giọng khàn đặc như bị lửa thiêu đốt: “Chứng cứ rành rành ra đó, em bảo anh tin em kiểu gì?”

Sở Hề Vãn bị ánh mắt tuyệt vọng của anh đâm thẳng vào tim, không nói lời nào mà lặng lẽ dời mắt đi. Tay đan lại, tựa vào thành ghế, trong lòng mang tâm trạng vò đã mẻ không sợ rơi.

“Tuỳ anh, anh nói sao thì là vậy đi.”

Cảm thấy giọng cô có gì đó khác thường, Tạ Tư Ngộ quỳ một gối bên ghế sofa, nắm chặt lấy tay cô không buông.

Lực nắm rất mạnh, đủ để cô cảm nhận được tay anh đang run lên, khiến Sở Hề Vãn đột nhiên cảm thấy khó thở.

“Sở Hề Vãn, anh mới là bạn trai em!” Giọng anh run rẩy đến mức lệch nhịp, nỗi sợ hãi nuốt chửng lấy anh.

Khóe mắt Sở Hề Vãn hơi cong lên, gương mặt nở một nụ cười nhạt, nhưng đáy mắt lại lạnh lẽo đến đáng sợ.

“Bạn trai sao?”

“Được. Vậy thì giờ không còn nữa.”

Từng chữ như mũi tên nhọn cắm thẳng vào tim anh, khiến trái tim vỡ nát, máu thịt be bét.