Chương 12: ATM

Vẻ mặt thản nhiên, hoàn toàn không có lấy nửa điểm lúng túng của một người vừa bắt gặp cảnh riêng tư của người khác.

Miệng thì nói bảo họ tiếp tục, nhưng Tạ Tư Ngộ lại vẫn đứng nguyên tại chỗ, trông chẳng hề có ý định rời đi.

Không khí giằng co, cuối cùng chính cô là người thua trước.

Trong việc duy trì cảm xúc, cô vĩnh viễn không bao giờ thắng nổi anh.

Ánh mắt cô hiện lên chút thách thức, khóe môi khẽ nhếch, mang theo một tia chế giễu mơ hồ: “Tôi thì không có cái sở thích kỳ quái là để người khác dán mắt nhìn mình hôn đâu.”

Sau đó, cô không thèm quay đầu lại mà buông một câu: “Đừng để ý đến anh ta, chúng ta đi thôi.”

Giọng điệu so với câu trước đã dịu đi không ít.

Mãi đến khi cô kéo Chu Gia Dương đi xa dần, mùi hương cam quýt vương vấn quanh người mới từ từ tan biến, lúc ấy Sở Hề Vãn mới chợt nhớ tới một chi tiết nhỏ vừa bị mình bỏ qua.

Điếu thuốc kia chỉ lặng lẽ cháy hết giữa những ngón tay anh, nhưng đầu lọc chưa từng in dấu vết ẩm ướt nào.

Trở lại phòng bao, cô bắt đầu dốc rượu vào người, không ai khuyên ngăn được. Uống đến cuối cùng, ngay cả phương hướng đông tây nam bắc cũng chẳng còn phân biệt nổi.

May mà tửu lượng của cô luôn được mọi người công nhận là tốt, say rượu cũng không ồn ào náo loạn, chỉ lặng lẽ gục xuống bàn mà ngủ.

Nhưng những ký ức liên quan đến Tạ Tư Ngộ dừng lại ở cầu thang, sau đó trong phòng bao cũng không hề thấy bóng dáng anh xuất hiện nữa.

Hồi ức về đêm qua kết thúc, men rượu trong người Sở Hề Vãn cũng theo đó tỉnh đi hơn nửa.

Mấy ngày nay bận rộn với việc sắp xếp trở về nước, tài khoản của cô cũng đã mấy ngày không cập nhật.

Phần bình luận và hộp tin nhắn riêng đã chất đầy những lời hối thúc đăng bài mới, Sở Hề Vãn giả vờ làm như không thấy nhưng thật ra chẳng thể bỏ qua.

Trong một cơ duyên tình cờ, cô đã trở thành một fashion blogger có chút tiếng tăm. Chỉ cần tùy tiện đăng một bài plog trên ins, lượt thích cũng có thể lên tới hàng vạn, thậm chí hàng trăm nghìn, bình luận cũng chẳng ít.

Cô còn thường xuyên xuất hiện ở các sàn diễn thời trang của những thương hiệu xa xỉ bậc nhất.

Đang chuẩn bị mở máy tính để chỉnh sửa đoạn video đã quay trước đó, chiếc điện thoại đặt bên cạnh bỗng rung lên.

Sở Hề Vãn rảnh tay liếc nhìn tên hiển thị người gọi.

Ghi chú: “ATM”.

Cô vô thức trượt mở phím xanh nhận cuộc gọi, yên lặng chờ đối phương lên tiếng.

“Vãn Vãn à, con gái, sao về nước lại không nói với ba một tiếng thế?”

“Tin này vẫn là do Vận Uyển nói cho ba biết đấy.”

Hôm nay tâm trạng còn tạm ổn, Sở Hề Vãn cũng chịu mở lời vài câu với người mà cô gọi là ba này.

"Con vừa đặt chân tới sân bay Hải Thành, ba đã biết ngay. Dù con không nói, những đầu mối lén lút quanh con cũng sẽ lập tức phát hiện rồi đi báo cáo với ba thôi mà."

“Hơn nữa, bây giờ ba đã có một gia đình hoàn mỹ, hạnh phúc, còn cần gì đến đứa con gái này nữa.”

Đầu dây bên kia hiển nhiên bị giọng điệu châm chọc của cô làm tức giận, nửa phút trôi qua mà vẫn chưa thốt được thêm lời nào.

Sở Hề Vãn vốn có cả trăm ngàn cách khiến ba mình, Sở Đông Chấn tức đến nghẹn họng.

“Sở Hề Vãn, ngày đầu tiên về nước đã muốn gây chuyện với ba rồi.”

“Chỉ khi chọc tức ba đến chết con mới vui lòng, phải không?”

Nói rồi, mấy tiếng ho dữ dội vang lên từ bên kia điện thoại, dường như vì giận quá mà phát tác.

Sở Hề Vãn giả vờ như không nghe thấy, ánh mắt vẫn dán chặt vào phần mềm dựng phim phức tạp trước mặt.

Cô ghép đoạn âm thanh chuẩn bị sẵn với video vừa chỉnh sửa, nhấn nút phát thử. Hiệu ứng xem trước đúng như ý muốn, sau khi lưu và xuất file, cô mới hờ hững lên tiếng/

“Sao có thể chứ, nếu ba tức chết thì con biết tìm ai để xin tiền đây.”

Những năm du học ở nước ngoài, sự nghiệp của Sở Hề Vãn phát triển cực kỳ thành công, gần như đến mức bạn bè đồng trang lứa khó ai bì kịp, tiền tiết kiệm trong tài khoản ngân hàng cũng rất đáng kể. Nhưng cô chưa từng từ chối khoản tiền tiêu vặt sáu con số mà Sở Đông Chấn gửi đều đặn mỗi tháng.

Tiền, dĩ nhiên càng nhiều càng tốt.

Hơn nữa, Sở Hề Vãn không hề ngu ngốc.

Mẹ mất, ba tái hôn. Nếu cô không nhận số tiền tiêu vặt ấy, thì số tài sản mà mẹ cô phải đánh đổi nửa đời người, thậm chí bằng cả tính mạng, sẽ rơi vào tay ba mẹ con xuất hiện giữa chừng kia.

Mà Sở Hề Vãn thì căm hận đến tận xương tủy ba người ấy, cũng căm hận cả chính người ba ruột của mình.