Chương 11: Rình trộm

Cô sợ rằng từ chối thẳng thừng sẽ làm Chu Gia Dương tổn thương, mà cô thì không muốn mất đi người bạn này.

Cô khẽ cau mày, môi mím nhẹ, Sở Hề Vãn lộ ra vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

Đang định mở lời, thì ngay giây sau, cô lập tức nuốt hết câu nói trở lại.

Ánh mắt cô dừng lại ở bóng đen vừa bất ngờ xuất hiện ở góc cầu thang.

Im lặng vài giây, cô hơi kiễng chân, cả cơ thể khẽ nghiêng về phía Chu Gia Dương đang đứng phía trước.

Bóng của họ trên mặt đất, dưới ánh đèn hắt xuống, cũng dần dần áp sát lại, rồi chậm rãi hòa vào làm một.

Ngay sau đó, Sở Hề Vãn khẽ đặt cánh tay lên vai Chu Gia Dương. Trong thoáng chốc, cả hai trông chẳng khác nào một cặp tình nhân thân mật khó tách rời.

“Em… Em đồng ý rồi sao?” Chu Gia Dương hoàn toàn không ngờ cô sẽ có hành động này, trong mắt lập tức bùng lên một ngọn lửa nhỏ pha lẫn kinh ngạc, lời nói cũng trở nên lắp bắp.

“Suỵt, giúp em một việc.”

“Chu Gia Dương, ôm em một cái đi.”

Giọng nói của Sở Hề Vãn mang theo vài phần quyến rũ mê hoặc, khiến người nghe toàn thân như tê dại.

Ánh mắt cô nhìn thẳng phía trước, vừa khéo đối diện với chóp mũi của Chu Gia Dương, nhưng khóe mắt lại không rời khỏi góc tối chẳng có chút ánh sáng kia.

Rồi cô mỉm cười, lông mày giãn ra, đôi mắt cong cong, như thể vừa đạt được mục đích nào đó nên bật ra nụ cười xuất phát từ nội tâm, nhưng không phát ra một tiếng động nào.

Cửa thoát hiểm vang lên một tiếng động rất khẽ, cánh cửa bị ai đó đẩy từ ngoài vào, ánh sáng chói mắt lập tức tràn vào, phủ kín không gian chật hẹp, u ám của cầu thang.

Khoảnh khắc ấy, Sở Hề Vãn theo bản năng xoay đầu đi, khép chặt đôi mắt.

Bóng dáng của người mới đến dưới ánh sáng chói mắt bị kéo dài vô hạn, dần dần bao trùm lấy cơ thể cô.

Khi tầm nhìn bị chặn, thính giác và khứu giác lại trở nên nhạy bén hơn.

Dù quay lưng không nhìn thấy, cô vẫn có thể nhận ra người đến là ai.

Tiếng bước chân vững vàng, không nhanh không chậm, trong không khí còn thoang thoảng hương cam quýt nhàn nhạt.

Từng chi tiết, từng mảnh vụn, không gì không gợi về những ký ức mà Sở Hề Vãn đã đóng kín tận sâu trong tâm trí.

Chỉ thiếu nước đưa cả số chứng minh nhân dân ra trước mặt cô nữa thôi.

Khi xoay người đối diện với anh, khóe môi cô cong lên một nụ cười nhàn nhạt, nói: “Không ngờ anh Tạ lại có sở thích rình trộm đôi tình nhân hôn nhau.”

Vừa dứt lời, trong lòng Sở Hề Vãn bất giác dâng lên một suy nghĩ khó lòng kiềm chế.

Sao lại có chút cảm giác kí©h thí©ɧ, như thể vụиɠ ŧяộʍ vừa bị bắt gặp vậy.

Ngày hôm sau, buổi chiều.

Mây trắng trên bầu trời khẽ gợn lên những đợt sóng nhỏ, ánh nắng ấm áp rơi xuống nơi chân trời không xa.

Khi ánh mặt trời va chạm với từng luồng khí lạnh còn lơ lửng trong không trung, từng sợi sương mờ dần dần bốc lên.

Những bông tuyết rơi xuống mặt đất không lâu trước đó cũng đang dần biến thành lớp băng cứng rắn.

Có người đang rắc muối để làm tan băng trên mặt đường, cũng có người vừa mới tỉnh dậy từ giấc ngủ say.

Sở Hề Vãn nằm trên giường, đôi mắt nhắm chặt, lông mày hơi nhíu lại, ngón tay theo nhịp vô thức ấn nhẹ lên thái dương đang đau nhức dữ dội.

Chênh lệch múi giờ cộng thêm một đêm say rượu khiến cô gần như tới tận lúc trời sáng mới chập chờn ngủ được.

Khi tỉnh lại, chỉ một chữ chiếm trọn cả đầu óc cô.

Đau.

Toàn thân đều đau, giống như vừa bị ai đó đánh cho một trận.

Đặc biệt là đầu, đau đến mức như sắp nổ tung.

Đã rất lâu rồi Sở Hề Vãn chưa từng uống rượu phóng túng đến vậy, cơ thể không chịu nổi cũng là điều dễ hiểu.

Phải mất một lúc lâu, cô mới gắng gượng ngồi dậy khỏi giường.

Ánh mắt theo thói quen lướt ra ngoài cửa sổ.

Sau vài phút đầu óc mơ hồ, cuối cùng cô cũng nhận ra được nguyên nhân khiến mình cảm thấy không đúng lắm.

Hôm qua, cô đã trở về nước.

Hôm qua, cô còn gặp cả Tạ Tư Ngộ.

Khi có người mang đến một ly nước mật ong giải rượu, ký ức về đêm qua mới dần dần ùa về trong đầu.

Cầu thang thoát hiểm của khách sạn nhỏ hẹp, tối tăm, vốn dĩ hai người đứng chung đã thấy chật chội, huống hồ giờ còn có thêm một kẻ đột ngột xông vào.

Chu Gia Dương đứng bên cạnh cô, cách đó chừng hai mét là Tạ Tư Ngộ.

“Không ngờ anh Tạ lại có sở thích rình trộm đôi tình nhân hôn nhau.”

Ngay lúc vừa dứt lời, cô đã kịp chú ý tới đầu ngón tay của Tạ Tư Ngộ thoáng hiện lên một vệt đỏ tươi giật giật. Đang định nhìn kỹ hơn thì chợt nghe thấy giọng nói hờ hững của anh vang lên: “Ra ngoài hút điếu thuốc, hít thở chút không khí, hai người cứ tiếp tục.”