Thu Ý vốn điềm tĩnh hơn nên vội hỏi: "Những lời này ngươi nghe được từ đâu?"
Họa Ý đáp: "Hôm nay nô tỳ đi lấy y phục cho cô nương, tình cờ gặp được người của Triệu gia, nô tỳ vô tình nghe được họ nói chuyện, nói là Triệu tam cô nương đang lén lút gửi thư cho Hứa Thế tử. Một nữ tử khuê các, vô duyên vô cớ gửi thư cho Hứa Thế tử, vậy thì còn có thể có chuyện gì nữa?"
Phó Nhạc Lệ rơi vào trầm tư.
Họa Ý và Thu Ý không biết nội tình đằng sau chuyện ở chùa Quốc Ân, nhưng Phó Nhạc Lệ lại biết rõ mồn một. Ban đầu nàng ta quả thực không nghĩ nhiều, Triệu Tố Lan có thể lôi kéo Hứa Túc Thanh cùng mưu tính, hai người chắc chắn quen biết, có liên lạc là lẽ đương nhiên.
Trước đây, Phó Nhạc Lệ không nghi ngờ, dù sao Hứa Túc Thanh muốn cưới Triệu Nguyên Thanh, còn Triệu Tố Lan muốn vào cung. Nhưng bây giờ, con đường tuyển tú của Triệu Tố Lan cũng không còn hy vọng, vậy thì với thân phận hiện tại của nàng ta, có thể tìm cho mình một cuộc hôn nhân thế nào?
Lời của Họa Ý đã nhắc nhở Phó Nhạc Lệ.
Một cô nương khuê các và một nam nhân bên ngoài, vô cớ liên lạc với nhau, sẽ là mối quan hệ gì?
Phó Nhạc Lệ lập tức dấy lên cảnh giác.
Nàng ta tuy không thích Hứa Túc Thanh, nhưng nếu có kẻ dám giành người với nàng ta, Phó Nhạc Lệ liền không vui. Đặc biệt là nữ nhi của Triệu gia không thể nào chạy đến làm thϊếp cho Hứa Túc Thanh, vậy thì Triệu Tố Lan quyến rũ Hứa Túc Thanh còn có thể là vì cái gì?
Đây là muốn giành vị trí Thế tử phi với nàng ta!
Phó Nhạc Lệ sao có thể dung thứ.
"Cô nương, có lẽ chỉ là hiểu lầm thôi." Thu Ý khuyên nhủ.
Phó Nhạc Lệ cười: "Có phải là hiểu lầm hay không, tra một chút chẳng phải sẽ biết sao?"
Muốn tra mối quan hệ giữa Triệu Tố Lan và Hứa Túc Thanh, tốt nhất là bắt đầu từ hai nhà. Chuyện này, Phó Nhạc Lệ cũng không sợ phụ mẫu của mình biết được, liền huy động nha hoàn bên cạnh.
Cả Triệu gia và phủ Khánh Nguyên Hầu, Phó Nhạc Lệ đều cho người theo dõi. Còn Triệu gia, vì mối quan hệ thân thiết trước đây của Phó Nhạc Lệ và Triệu Nguyên Thanh, trong nhà cũng có vài tai mắt mà Phó Nhạc Lệ đã mua chuộc, nay vừa hay có ích.
Không bao lâu, Phó Nhạc Lệ đã phát hiện ra một vài manh mối.
Triệu Tố Lan thường xuyên gửi thư cho Hứa Túc Thanh.
Chỉ có điều, lá thư này Phó Nhạc Lệ chưa từng chặn lại được, vì vậy không thể xác định được nội dung bên trong rốt cuộc là gì, cho đến ngày diễn ra trận đấu xúc cúc.
Trận đấu xúc cúc, cả Hứa Túc Thanh và Triệu Tố Lan đều sẽ đến, Phó Nhạc Lệ tất nhiên cho người bên dưới theo dõi sát sao hai người.
Trận đấu xúc cúc khai mạc không lâu, Hứa Túc Thanh liền rời khỏi sân đấu, đến một trà lâu gần đó, mở một gian nhã thất, sau đó không lâu, Triệu Tố Lan cũng lấy cớ ngột ngạt, muốn ra ngoài đi dạo, rời khỏi sân đấu.
Đi một hồi cũng đến trà lâu, vào gian nhã thất mà Hứa Túc Thanh đã đặt.
Hai người vừa vào nhã thất, tin tức liền lập tức truyền đến chỗ Phó Nhạc Lệ.
Phó Nhạc Lệ lúc này đang nổi giận đùng đùng, dẫn theo hai nha hoàn chạy đến trà lâu.
Hứa Túc Thanh và Triệu Tố Lan còn hoàn toàn không biết phiền phức sắp tìm đến cửa.
Hai người đã lâu không gặp, Hứa Túc Thanh vừa thấy Triệu Tố Lan liền ôm người vào lòng, Triệu Tố Lan cũng phối hợp nép vào lòng hắn ta, nũng nịu gọi: "Thế tử."
Hứa Túc Thanh quan tâm hỏi: "Mấy ngày nay, mọi chuyện vẫn ổn chứ?"
Triệu Tố Lan từ trong lòng Hứa Túc Thanh đi ra, đáng thương nhìn hắn ta, mắt đỏ hoe, nước mắt chực chờ rơi xuống, mím môi lắc đầu: "Tố Lan không ổn, Tố Lan chịu rất nhiều ấm ức. Thế tử, Tố Lan rất nhớ Thế tử."
Thấy người trong lòng mình ấm ức đến mức này, Hứa Túc Thanh đâu còn nghĩ được đến chuyện khác, vội vàng lại ôm người vào lòng, an ủi: "Không sao rồi, có ta ở đây, đừng khóc."
Cũng chẳng thấy có hắn ta ở đây thì giúp được gì cho mình, Triệu Tố Lan ở trong lòng Hứa Túc Thanh thẳng thừng đảo mắt một cái, nhưng một bên lại "hu hu hu" mà khóc thành tiếng, dường như toàn tâm toàn ý tin tưởng hắn ta.
Từng tiếng khóc này làm Hứa Túc Thanh đau lòng không thôi.
"Là Tố Lan vô dụng, không thể để Thế tử được như ý nguyện." Triệu Tố Lan vừa khóc, còn không quên chuyện chính, để tránh cho Hứa Túc Thanh trách nàng ta vô năng, tự mình nhận lỗi trước.
Hứa Túc Thanh đâu có nghe được những lời này, kéo người ra khỏi lòng, đích thân lau đi giọt lệ nơi khóe mắt nàng ta: "Ai cũng không ngờ được sẽ như vậy, có trách cũng phải trách Phó Nhạc Lệ. Cứ tưởng nàng ta có thể có ích gì, kết quả, kế hoạch không thành, ngược lại còn đẩy chúng ta đến bước đường này." Nói đến đây, Hứa Túc Thanh cũng rất tức giận.
Biết Hứa Túc Thanh không hài lòng với cuộc hôn nhân này, Triệu Tố Lan nhếch khóe môi, nhưng trên mặt vẫn còn mang theo nước mắt, yếu đuối níu lấy vạt áo của Hứa Túc Thanh: "Thế tử sắp cưới Phó cô nương, đều là lỗi của Tố Lan, Thế tử đừng vì những chuyện này mà hủy hoại tình cảm phu thê với Phó cô nương."
"Ta và nàng ta có tình cảm phu thê gì chứ!" Hứa Túc Thanh khinh thường, sau đó dịu dàng nói: "Người ta muốn cưới, trước nay chỉ có một mình Tố Lan nàng thôi."
Triệu Tố Lan vừa nghe, giả vờ e thẹn cúi đầu, thật ra trong mắt đầy vẻ khinh thường.
Muốn cưới nàng ta? Vậy tại sao lại phối hợp với kế hoạch của nàng ta? Lời của Hứa Túc Thanh, Triệu Tố Lan một chữ cũng không tin.
Hứa Túc Thanh và Triệu Tố Lan bên này đang mặn nồng, hoàn toàn không biết Phó Nhạc Lệ đã đến ngoài cửa.