Chương 30: Không thể dò đoán

Có lẽ thấy phản ứng của nàng thú vị, đầu ngón tay của Trang Ly ở mi tâm khẽ dừng lại một chút, rồi lại từ từ đi xuống, nhẹ nhàng lướt đến sống mũi của nàng.

Thấy đầu ngón tay hắn vẫn còn đi xuống, hơi thở của Triệu Nguyên Thanh đột ngột ngưng lại, theo phản xạ mím chặt môi.

"Được." Triệu Nguyên Thanh đột ngột hoàn hồn, lùi lại hai bước, nới rộng khoảng cách với Trang Ly: "Tiểu nữ hiểu rồi."

Trang Ly liếc nhìn khoảng cách giữa mình và Triệu Nguyên Thanh, trêu chọc: "Không phải Triệu nhị cô nương thích bổn Đốc sao? Sao nào, bổn Đốc lại khiến Triệu nhị cô nương không muốn đến gần như vậy à?"

Sắc mặt Triệu Nguyên Thanh không đổi: "Là tiểu nữ sợ đường đột với Trang công, nếu Trang công không để ý, tiểu nữ tất nhiên bằng lòng thân thiết với Trang công hơn một chút."

"Ồ, bổn Đốc không để ý." Trang Ly đáp.

Triệu Nguyên Thanh ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt của Trang Ly, nàng thật sự không hiểu nổi hắn rốt cuộc đang nghĩ gì.

Trang Ly không thể nào không nhìn ra cái gọi là công khai tỏ tình của nàng chẳng qua chỉ là để uy hϊếp Minh An Đế. Nói cách khác, nàng đã lợi dụng hắn một lần.

Trang Ly có lẽ không để ý, có lẽ tức giận, nàng đều đã suy xét qua, nhưng duy chỉ có điều không suy xét đến tình huống trước mắt này.

Rõ ràng lần trước còn đang nói "liên quan gì đến ta" mà Trang Ly lại quay đầu bênh vực nàng trong cung, bây giờ lại dùng Trần Mặc ép nàng phải đích thân đến gặp hắn, còn bày ra thái độ như vậy, thật sự là... không thể dò đoán.

Nếu Trang Ly là một nam nhân bình thường, nàng có lẽ còn có thể nghi ngờ là hắn có cảm tình với nàng, có ý muốn thu nạp nàng vào hậu viện của mình. Nhưng Trang Ly cho dù quyền cao chức trọng đến mấy, cũng chỉ là một thái giám, nàng dù sao cũng là tiểu thư thế gia, chẳng lẽ hắn thật sự có ý định để nàng làm phu thê đối thực với hắn sao?

Chắc là không đâu nhỉ?

Triệu Nguyên Thanh đột nhiên hoài nghi liếc nhìn Trang Ly.

Nàng thật sự không nghĩ ra được lý do nào khác phù hợp.

Trang Ly không phải Trần Mặc, tất nhiên nhìn ra được sự kỳ quái trong ánh mắt của Triệu Nguyên Thanh, sắc mặt hắn khựng lại, thu lại dáng vẻ cà lơ phất phơ lúc nãy, cảnh cáo: "Đừng có trong lòng nghĩ những thứ linh tinh về bổn Đốc."

Triệu Nguyên Thanh khẽ đáp một tiếng, cũng dẹp những suy nghĩ trong đầu đi.

"Được rồi, ngươi về đi, ngày diễn ra trận đấu xúc cúc, bổn Đốc sẽ cho người đến đón ngươi." Trang Ly bị ánh mắt kia của Triệu Nguyên Thanh nhìn, đã mất đi hứng thú trêu chọc nàng.

Triệu Nguyên Thanh gật đầu, cuối cùng không yên tâm mà hỏi: "Vậy Trần Mặc?"

"Ám vệ của bổn Đốc, tất nhiên phải bảo vệ an toàn cho bổn Đốc mọi lúc mọi nơi. Triệu nhị cô nương, bỏ lỡ rồi thì không có cơ hội hối hận đâu." Trang Ly đáp.

Triệu Nguyên Thanh nở một nụ cười: "Không hối hận, vậy thì đa tạ Trang công, tiểu nữ xin cáo từ."

Trang Ly quay đầu, đi thẳng về phía bàn sách, dường như không muốn để ý đến Triệu Nguyên Thanh nữa.

Triệu Nguyên Thanh cầu còn không được.

Đợi khi Triệu Nguyên Thanh rời đi, Trang Ly mới "chậc" một tiếng về phía một góc phòng: "Ngươi xem ngươi bị người ta ghét bỏ đến mức nào kìa."

Trần Mặc: "…"

Trách hắn ta à?

Có điều...

Trần Mặc từ trong bóng tối đi ra, chạy đến trước mặt Trang Ly: "Gia, ngài có vẻ rất hứng thú với Triệu nhị cô nương, thật sự không suy xét thử sao? Thuộc hạ cảm thấy, Triệu nhị cô nương khá tốt. Gia ngài cũng một mình lâu rồi, đến lúc tìm một tức phụ rồi."

Trang Ly liếc nhìn Trần Mặc: "Rảnh lắm à?"

"Gia, mấy người chúng ta đều hy vọng gia có thể sống tốt hơn một chút." Trần Mặc đáp.

Thấy Trần Mặc nói nghiêm túc, Trang Ly lắc đầu: "Nàng ấy không thích hợp."

"Ta thấy rất tốt mà." Trần Mặc không biết là đang nói với Trang Ly, hay là đang tự nói với mình.

Trang Ly cười khẽ một tiếng: "Không phải nàng ấy không tốt, mà là phiền phức. Một người đủ tư cách làm Hoàng hậu, lại chạy đến làm phu thê đối thực của một thái giám, cho dù Triệu Nguyên Thanh bằng lòng, Triệu gia, Uy Viễn Đại tướng quân, có đồng ý không? Hơn nữa, cưới nàng ấy, đến lúc sinh ra một đứa con, ta là để người ta cảm thấy bị đội mũ xanh, hay là đi nói với người khác, ta là một thái giám giả?"