Nàng cúi người hành lễ với Triệu Thái phó, quay người rời khỏi thư phòng.
Triệu Thái phó cảm thấy Triệu Nguyên Thanh nói có lý, lại bỏ qua một điều là tất cả những chuyện này đều được xây dựng trên cơ sở Trang Ly không có ý định hợp tác với bọn họ.
Ông tất nhiên sẽ không nghĩ đến, tôn nữ của mình sau này và Trang Ly còn có những mối dây dưa không rõ ràng, nói không thành lời.
Sau khi gặp Triệu Thái phó, trời đã về khuya, Triệu Nguyên Thanh bèn trở về nghỉ ngơi.
Đến ngày hôm sau, nàng mới chợt nhớ đến Triệu Tố Lan.
"Lục Ngâm." Triệu Nguyên Thanh gọi Lục Ngâm lại.
"Cô nương có gì căn dặn ạ?" Lục Ngâm tiến lên hỏi.
Triệu Nguyên Thanh nói: "Ngươi tìm mấy người làm việc cẩn thận, mấy ngày nay để mắt đến chỗ Triệu Tố Lan nhiều hơn. Nàng ta bây giờ đã ra khỏi từ đường, khó tránh khỏi sẽ tiếp xúc với Hứa Túc Thanh, một khi phát hiện nàng ta có hành động…"
"Cô nương muốn đem chuyện này báo lên cho đại gia biết sao ạ?" Tam Niệm ở bên cạnh nghe thấy vậy, lập tức mong chờ hỏi.
"Không." Triệu Nguyên Thanh lắc đầu: "Vì danh tiếng của Triệu gia, cũng không thể để Triệu Tố Lan liên lụy đến hôn sự của các tỷ muội khác, chuyện này không thể làm lớn chuyện. Để che đậy chuyện xấu xa mà nàng ta đã làm, bất kể là cha hay tổ phụ tổ mẫu, nhiều nhất cũng chỉ đưa nàng ta đến gia miếu. Đối với nàng ta mà nói, như vậy là quá nhẹ nhàng."
Tam Niệm tò mò: "Cô nương muốn làm gì ạ?"
Triệu Nguyên Thanh không đáp, chỉ tiếp tục căn dặn Lục Ngâm: "Ngươi cứ cho người để mắt là được, một khi có tin tức, liền gửi một lá thư đến chỗ Phó gia. Đừng gửi một cách quá lộ liễu, phải để cho Phó Nhạc Lệ tự mình tra ra."
"Nô tỳ hiểu rồi." Lục Ngâm lập tức hiểu được ý của chủ tử nhà mình.
Nghĩ đến bao nhiêu chuyện của kiếp trước, Triệu Nguyên Thanh chỉ hận không thể gϊếŧ chết Triệu Tố Lan.
Nhưng chỉ chết thôi thì căn bản không thể giải hận, nàng muốn Triệu Tố Lan nếm trải đủ mọi cay đắng, vào lúc nàng ta nỗ lực hết mình muốn tạo ra một khoảng trời riêng, lại đẩy nàng ta xuống tận đáy bùn. Trước khi nàng hoàn toàn hả giận, nàng sẽ không để Triệu Tố Lan chết một cách dễ dàng như vậy.
Thân là đích nữ đại phòng của Triệu gia, Triệu Nguyên Thanh có không ít người trung thành với nàng trong nhà. Lục Ngâm sau khi nhận lệnh, lập tức sắp xếp chuyện này đâu ra đấy, chỉ chờ Triệu Tố Lan có hành động để chui vào bẫy.
Triệu Tố Lan quả thực chuẩn bị liên lạc với Hứa Túc Thanh.
Đúng như Triệu Nguyên Thanh đã nghĩ, con đường tuyển tú đã đứt, Hứa Túc Thanh là công tử có thân phận tốt nhất mà Triệu Tố Lan hiện tại có thể bám víu.
Cho dù hắn ta sắp thành thân với Phó Nhạc Lệ, nhưng trước khi tìm được bến đỗ mới, Triệu Tố Lan không có ý định từ bỏ mối này.
Trước đây ở từ đường không có cách nào, nay được tự do, nàng ta lập tức viết một lá thư, để Tập Hồng lén lút đưa ra khỏi phủ.
Triệu Tố Lan tuy biết kế hoạch của mình và Phó Nhạc Lệ đã bị Triệu Nguyên Thanh phát hiện, nhưng làm sao cũng không ngờ được Triệu Nguyên Thanh ngay cả chuyện qua lại giữa nàng ta và Hứa Túc Thanh cũng đã biết rõ mồn một.
Lá thư này vừa mới từ tay Tập Hồng ra ngoài, quay đầu đã bị người của Triệu Nguyên Thanh chặn lại.
Thư được đưa đến chỗ Lục Ngâm.
Lục Ngâm xem qua, trong thư Triệu Tố Lan giải thích một lượt tại sao kế hoạch của bọn họ lại thất bại, lại khóc lóc kể lể về những gì mình đã gặp phải, phần lớn là biểu đạt nỗi tương tư của mình đối với Hứa Túc Thanh, viết một cách quyến luyến triền miên, mập mờ không dứt, xem đến mức Lục Ngâm phải giật giật khóe môi một hồi lâu.
Thật sự là không nỡ nhìn.
Thứ này không giống như một thứ mà tiểu thư khuê các viết ra, ngược lại giống như thủ đoạn ở chốn lầu xanh.
Lục Ngâm không muốn lấy thứ này làm bẩn mắt chủ tử nhà mình, quay đầu liền cho người đưa thư đến tay Hứa Túc Thanh, một bên lại cho người đi báo tin cho chỗ Phó Nhạc Lệ.