Chương 15: Mèo mướp xám (2)

Sau khi cô kể ngắn gọn xong, những người khác đều lộ vẻ mặt kỳ lạ.

Một lúc sau, Mã Duy lên tiếng:

“Cô đúng là may mắn thật, cái gì cũng tìm ra được. Đội mình chắc chỉ trông cậy vào cô thôi.”

Tống Tân cụp mắt, vừa định nói thì chợt nghe bên ngoài vang lên tiếng Lý Thúy chửi lớn.

Cô lập tức đứng dậy, đi về phía cửa gian chính. Khi đưa tay kéo cửa, động tác lại khựng lại, quay đầu nhìn ra sau, hơi nhíu mày.

Bốn người kia vẫn ngồi yên tại chỗ. Chỉ vì nghe thấy tiếng Lý Thúy mà tỏ ra chăm chú lắng nghe, chứ không ai đứng dậy ra ngoài xem thử.

Nếu là ngoài đời, phản ứng này rất bình thường. Ngược lại, người vừa nghe thấy động tĩnh đã lập tức chạy ra xem như Tống Tân mới giống kẻ khác thường.

Nhưng lúc này họ đang ở trong tình cảnh nguy hiểm, bất kỳ thay đổi nhỏ nào cũng cần chú ý. Thế mà mấy người này lại rõ ràng không đủ nhạy bén.

Mấy đồng đội này rốt cuộc giúp được gì chứ, không kéo chân sau là may rồi.

Hai giây sau, Tống Tân thu lại ánh mắt, kéo cửa bước ra ngoài.

Do người chơi về muộn, đồ ăn nấu xong từ mười hai giờ đã nguội từ lâu, nên lúc này Lý Thúy đang ở bếp hâm lại đồ ăn. Tiếng chửi của bà ta cũng phát ra từ đó.

Vừa bước ra, Tống Tân nghe rõ hai chữ cuối cùng:

“Đồ súc sinh!”

Cô đi dọc theo hiên nhà, chợt nghe trong bếp vang lên một tiếng mèo kêu khe khẽ.

Cửa bếp đang mở. Cô bước thẳng vào, thấy Lý Thúy một tay cầm xẻng, một tay chống hông, đang nghiến răng nhìn chằm chằm lên xà nhà.

Theo ánh mắt của bà ta, Tống Tân ngẩng đầu nhìn lên, thấy một con mèo mướp xám đang ngồi chồm hổm trên xà nhà. Trong bóng tối, đôi mắt nó lờ mờ phát sáng, thỉnh thoảng lại kêu “meo meo”.

Thấy Tống Tân vào, Lý Thúy cười với cô một cái, rồi dùng xẻng chỉ lên con mèo, chửi:

“Con súc sinh chết tiệt, còn không mau lăn xuống đây! Để tao bắt được mày thì tao lột da mày sống luôn!”

Con mèo không hiểu bà ta nói gì, vẫn dùng đôi mắt sáng nhìn xuống, cái đuôi dài đung đưa phía sau, còn dính không ít mạng nhện.

Khi nhìn thấy con mèo, trong lòng Tống Tân bỗng nhẹ nhõm hơn một chút, thầm nghĩ mình có lẽ quá căng thẳng rồi. Chỉ là Lý Thúy đang mắng một con mèo thôi, chẳng liên quan gì tới trò chơi cả.

Nhưng rất nhanh, hình ảnh con chuột chết trong mộ lại hiện lên trong đầu cô.

Mèo và chuột vốn luôn dễ bị liên tưởng tới nhau.

Bụng con chuột bị xé rách, bộ lông xám dính máu, rất giống bị mèo cắn chết.

Nói chung, sự xuất hiện của con mèo này rất có thể không phải ngẫu nhiên.

Lý Thúy vòng ra sau bếp, nhặt một khúc củi, như thể định ném lên đánh con mèo.

Tống Tân thu lại suy nghĩ, lên tiếng:

“Cẩn thận, đồ ăn trong nồi sắp khét rồi.”

Lý Thúy giật mình quay lại, vội cầm xẻng đảo thức ăn, miệng vẫn lẩm bẩm:

“Con mèo chết tiệt này, chẳng biết bị làm sao mà tự nhiên chạy về.”

Tống Tân nghe ra ý trong lời bà ta, hỏi:

“Vậy con mèo này là của nhà mình à?”

Đối với Tống Tân, người mà bà ta gọi là “thầy”, thái độ của Lý Thúy khá tốt. Bà ta cười nói:

“Đúng rồi, là Mã Quý nuôi. Bà ta sang ở nhà anh cả rồi nên mang mèo theo, không biết sao người chưa về mà mèo lại tự chạy về trước.”

Lại là bà cụ Thẩm đó.

Trong lòng Tống Tân càng thêm chắc chắn, mấu chốt của ván này nằm ở nhà họ Mã.

Lúc này, bốn người chơi còn lại cuối cùng cũng đi ra, có lẽ thấy Tống Tân chưa về nên mới nhận ra họ cũng nên qua đây.

Tống Tân liếc họ một cái, rồi lại ngẩng đầu nhìn con mèo trên xà nhà, trong lòng nghĩ cách làm sao dụ nó xuống.

Không ngờ, ngay khi bốn người kia lần lượt bước vào bếp, con mèo mướp trên xà nhà đột nhiên động đậy, nhảy phắt xuống. Bốn chân nhẹ nhàng đáp lên mép bếp, rồi lại bật người một cái, nhào thẳng về phía Mã Duy.

Mã Duy hoàn toàn chưa kịp phản ứng, theo bản năng đưa tay ra, và con mèo cứ thế đáp lên cánh tay cô.

Khi hoàn hồn lại, Mã Duy vui mừng ôm lấy con mèo. Nó còn cọ đầu vào tay cô, ngẩng đầu lè lưỡi liếʍ hai cái.

Người đàn ông mặc đồ đen đứng cạnh Mã Duy chép miệng:

“Con mèo này cũng biết chọn người ghê, sao không nhảy sang tôi chứ.”

Mã Duy cười khẽ. Tâm trạng u uất và bất an trong cô vì sự xuất hiện của “thiên thần nhỏ” này mà dịu đi rất nhiều.

Cô ôm mèo, nhẹ nhàng vuốt ve, cúi đầu hỏi:

“Dễ thương quá, mày tên gì vậy?”

Con mèo kêu “meo meo”, dụi đầu vào ngực cô, trong cổ họng phát ra tiếng gừ gừ dễ chịu.

Lý Thúy bĩu môi:

“Con mèo đó là của Mã Quý nuôi, nuôi bảy tám năm rồi mà không đặt tên. Thầy à, cô vẫn nên ném nó xuống đi, người nó bẩn lắm, còn có bọ nữa.”

Nụ cười trên mặt Mã Duy cứng lại. Cô ngẩng đầu nhìn Lý Thúy:

“Mèo có bọ chẳng phải vì con người không chịu tắm rửa cho nó sao? Các người cũng chưa chắc sạch hơn nó đâu.”

Con mèo đưa chân trước khẽ cào lên tay Mã Duy mấy cái. Cô lại cúi đầu, vừa trêu mèo vừa cười khẽ.

Uông Minh thở dài:

“Mấy cô gái các cô là vậy đó, cứ thấy mèo chó là quên hết mọi thứ, nhìn vui chưa kìa.”

“Mèo đáng yêu thế này, ai mà không thích chứ.”

Mã Duy gãi nhẹ dưới cằm mèo, ôm nó xoay người đi ra ngoài, vừa đi vừa nói nhỏ:

“Mày gầy quá, tội thật, chắc đói lắm rồi. Đợi đồ ăn hâm xong, tao cho mày ăn hết thịt nhé.”

Ba người đàn ông còn lại nhìn nhau, bất lực nhún vai, rồi lần lượt quay người rời đi.

Tống Tân đứng trong bếp, nhìn bóng lưng Mã Duy biến mất ngoài cửa, hàng mày nhíu chặt lại.