Chương 12: Tìm manh mối (1)

Cô gái trong phòng thở hổn hển, làm không biết bao nhiêu lần ngồi xổm, mệt đến mức khi đứng dậy hai chân cũng run run.

Nhưng sự mệt mỏi của cơ thể lại xua bớt được một phần sợ hãi và đau buồn, khiến trạng thái tinh thần của cô khá hơn một chút.

Cô lén nhìn Tống Tân vài lần, rồi chậm rãi nhích sang bên đó, nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh cô, nhỏ giọng nói:

“À... tôi tên là Mã Duy, còn cô?”

“Tống Tân.”

“Rất vui được gặp cô.”

Tống Tân liếc cô một cái, trượt xuống mép giường sưởi, ngồi xổm trên đất vừa thay giày vừa nói:

“Chào.”

“À...”

Mã Duy muốn bắt chuyện để kéo gần khoảng cách, nghĩ ngợi một chút rồi nói:

“Tên của cô nghe khá đặc biệt đó.”

Động tác buộc dây giày của Tống Tân khựng lại, cô quay đầu nhìn cô gái:

“Nếu rảnh rỗi như vậy, không bằng dọn dẹp chút rồi đi ra ngoài tìm manh mối cùng tôi.”

Mã Duy ngẩn ra:

“Tuyết to thế này mà ra ngoài sao? Những người khác còn chưa...”

Tống Tân không chờ cô nói xong, đã đứng dậy đi thẳng ra cửa.

Mã Duy do dự một lát, rồi chạy theo, kịp lúc trước khi Tống Tân quay lại đóng cửa.

Một luồng khí lạnh ập thẳng vào mặt, gần như không cho người ta kịp phản ứng, trong nháy mắt lan khắp toàn thân hai người. Lạnh đến mức chóp mũi Tống Tân ngứa ran, không nhịn được hắt hơi một cái.

Nổi đầy da gà, Tống Tân không nói lời nào, men theo hiên nhà đi về phía cổng lớn, rồi đẩy cánh cổng khép hờ ra.

Đúng lúc này, cửa một căn phòng bên trái cổng bỗng mở ra, một người chơi thò đầu ra nhìn, ánh mắt dừng trên người Tống Tân, hỏi:

“Hai người định ra ngoài à?”

Mã Duy gật đầu:

“Bọn tôi đi tìm manh mối, mấy anh đi cùng đi.”

Một người đàn ông khác cũng bước ra. Hai người nhìn nhau, rồi gật đầu.

Trong đó, một người mặc đồ đen nói:

“Hai cô gái còn không sợ lạnh, bọn tôi sao dám kêu ca. Chia nhau ra tìm đi, trước khi trời tối thì quay lại chia sẻ xem ai tìm được gì.”

Đang nói thì cửa phòng đối diện cũng mở, Uông Minh đi ra.

Ánh mắt Tống Tân lướt qua mặt bốn người, trong lòng nghĩ thầm: Tinh thần của họ trông khá hơn lúc trước nhiều, ít nhất không còn vẻ hoảng loạn bất an nữa.

Năm người nói thêm vài câu rồi cùng đi ra cổng, sau đó tách ra, mỗi người đi một hướng tìm manh mối.

Nhà cửa trong làng không xây thành từng dãy ngay ngắn, mà mỗi nhà dựng theo ý mình trên mảnh đất riêng.

Gần nhà họ Mã nhất là một căn nhà nhỏ trông khá cũ. Tống Tân đi về phía đó.

Căn nhà không có sân trước cũng chẳng có hàng rào, từ xa đã thấy rõ ba gian phòng đóng kín cửa, bên hông còn có một gian lợp mái rơm, trông giống chuồng gà.

Tống Tân khó nhọc giẫm tuyết đi tới, đứng ngoài gọi:

“Có ai ở nhà không?”

Từ gian bên trái truyền ra một chút động tĩnh, rồi có tiếng đáp:

“Ai đó?”

“Tôi đến làng để trừ tà, muốn hỏi thăm bà con chút tình hình trước.”

Tống Tân biết, thân phận này chắc chắn rất dễ dùng.

Quả nhiên, cửa phòng nhanh chóng hé ra, một thiếu niên khoảng mười lăm mười sáu tuổi thò đầu ra. Cậu ta quan sát Tống Tân một lúc, rồi mới yên tâm mở cửa hẳn, cười nói:

“Em chưa từng thấy chị. Chị thật sự là người trưởng làng mời tới sao? Em nghe nói lần này mời mấy người lận, sao chỉ có mình chị?”

Xem ra cậu thiếu niên này khá thích nói chuyện.

“Họ đang hỏi thăm ở chỗ khác.”

Tống Tân chỉ vào trong nhà:

“Tôi vào nói chuyện được không?”

Bên ngoài thật sự quá lạnh, hai chân cô mang đôi giày ướt sũng vì tuyết đã lạnh đến tê dại.

Thiếu niên vội gật đầu:

“Được chứ. Ông nội em không khỏe, mình vào nhà chính nói đi. Chị muốn hỏi gì cứ hỏi em, chuyện trong làng em biết khá rõ.”

Vừa nói, cậu vừa bước ra đóng cửa phòng lại, rồi mở cửa nhà chính, nói với Tống Tân:

“Chị vào ngồi trước đi, em nhóm than lên cho ấm.”

Vài phút sau, Tống Tân và thiếu niên ngồi đối diện nhau trước chậu than. Cô vào thẳng vấn đề:

“Chuyện nhà họ Mã bên cạnh, em có biết không? Họ đối xử với bà cụ thế nào? Bình thường bà cụ là người ra sao?”

Thiếu niên có lẽ không ngờ “thầy trừ tà” vừa mở miệng đã hỏi chuyện nhà người khác, ngẩn ra một chút rồi mới nói:

“Bà Thẩm là người rất tốt. Hồi nhỏ nhà em không có gì ăn, bà còn lén cho em bánh bao nữa. Chỉ là...”

Nét mặt cậu trở nên tức giận:

“Em nói thật với chị, chị đừng nói là em kể. Hai đứa con trai của bà đều không ra gì. Mã Quý thì sợ vợ, từ khi cưới Lý Thúy về là cái gì cũng nghe lời. Bà Thẩm lớn tuổi vậy mà ngày nào cũng bị bắt làm việc nặng, hở chút là bị mắng. Lần trước em đi ngang còn nghe bà kêu khóc thảm thiết, lén nhìn qua khe cửa thì thấy con đàn bà đó véo tay bà dữ lắm.”