Cảnh tượng này trùng khớp với ký ức của Hứa Ân Đường.
Bọn họ vẫn là bạn cùng bàn.
Kiếp trước cô chỉ học lớp A2 một học kỳ nhưng ấn tượng về Lâm Giai Vũ rất tốt.
Khi mới chuyển trường chưa quen, Lâm Giai Vũ đã giúp đỡ cô rất nhiều.
“Mình tên là Hứa Ân Đường, học kỳ này chuyển từ thành phố Lê đến.”
Việc phân lớp dựa theo thành tích thi cuối kỳ lớp 10, được phân vào lớp A2 - lớp thực nghiệm tự nhiên như thế này thì cơ bản đều là học sinh đã ở lớp thực nghiệm từ năm lớp 10.
Từ lớp thường chuyển đến như Lâm Giai Vũ là rất hiếm.
Thế nên Lâm Giai Vũ không quen biết nhiều người trong lớp, còn Hứa Ân Đường là học sinh chuyển trường, lại càng không quen ai.
Hai người vừa hay trở thành bạn đồng hành.
Tính cách Lâm Giai Vũ có hơi rụt rè nhưng chưa đầy nửa ngày đã rất thân thiết với Hứa Ân Đường.
Cô ấy cảm thán nói: “Không ngờ tụi mình lại hợp nhau như vậy.”
Hứa Ân Đường mỉm cười: “Có lẽ là có duyên.”
Lâm Giai Vũ gật đầu đồng tình: “Mình cũng thấy thế! Vừa vào lớp là mình đã nhìn thấy cậu rồi.”
Ngày đầu khai giảng không khí tương đối nhẹ nhàng.
Hai tiết cuối buổi chiều là lễ phát động đầu năm học, toàn bộ giáo viên và học sinh đều đến hội trường.
Hứa Ân Đường lén mang sách theo để học.
Lâm Giai Vũ thấy cô chăm chỉ như vậy cũng không muốn kém cạnh.
Không ngờ bạn cùng bàn mới của cô ấy còn siêng năng hơn cả cô ấy.
Các lớp lần lượt vào hội trường.
Hứa Ân Đường ngồi cạnh lối đi, bên cạnh là Lâm Giai Vũ.
Xung quanh bỗng xôn xao, mọi người đều nhìn về một hướng.
Hứa Ân Đường hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Lâm Giai Vũ đã quen rồi liền nói: “Lớp quốc tế đến đó, mấy bạn kia đang nhìn Lục Khâm.”
Bên kia lối đi, mấy cô gái đang phấn khích quay đầu lại.
“Á á á Lục Khâm đến rồi!”
“Cậu ấy đang đi tới bên này, nhanh lên nhìn giúp mình xem tóc mình ổn chưa.”
“Thật sự đẹp trai quá đi, một mùa hè không gặp lại càng đẹp hơn.”
…
Hứa Ân Đường nhớ ra lúc khai giảng trước đây đúng là có một đoạn như vậy.
Trước kia cô cũng là một trong những cô gái đó.
Lâm Giai Vũ không nhìn nữa, cúi đầu tiếp tục làm bài tập vật lý.
Cô ấy nói: “Chẳng có gì đáng xem, nhìn trai đẹp sẽ ảnh hưởng hiệu suất học tập.”
Hứa Ân Đường cảm thấy rất đúng.
Giá như cô sớm ngộ ra điều đó thì tốt rồi.
Lục Khâm vừa mới ngủ dậy, giữa chân mày mang theo chút buồn ngủ và bực bội.
Khi đi dọc lối đi theo bậc thang tiến về phía trước, anh ta liếc mắt một cái liền thấy bóng lưng yên tĩnh kia, nổi bật giữa đám đông ồn ào.
Anh ta chợt nhớ đến buổi tối hôm đó bên hồ nước ở Phục Viên, câu nói “thức khuya không tốt cho não”.
Nhận ra bước chân anh ta chậm lại, Hà Gia Dục hỏi: “Sao vậy, A Khâm?”
Lục Khâm thu hồi ánh mắt: “Không có gì.”
Một nhóm người đi ngang qua chỗ Hứa Ân Đường.
Hà Gia Dục không nhịn được quay đầu lại, nói: “Cô em kia xinh thật đấy!”