Chương 20

Người quản lý của câu lạc bộ đích thân tiễn Lục Khâm và Hứa Ân Đường lên xe.

Lục Khâm đến bằng taxi, về cũng bằng taxi.

Anh ta nói với tài xế: “Đi Tây Giao.”

Xe bắt đầu lăn bánh.

Đã là hai giờ sáng, Bắc Thành vốn luôn tấp nập nay hiếm khi yên tĩnh đến thế.

Nơi càng yên tĩnh hơn là khoang sau của chiếc xe.

Lục Khâm ngồi ngả người thoải mái, tay vuốt điện thoại; Hứa Ân Đường thì nhìn ra ngoài cửa sổ.

Giữa hai người có một khoảng cách.

Đây là lần đầu tiên sau khi trọng sinh, Hứa Ân Đường và Lục Khâm ở riêng với nhau.

“Em ở đâu vậy?” Lục Khâm mở miệng hỏi.

Trong bóng phản chiếu trên cửa kính xe, hàng mi của Hứa Ân Đường khẽ run lên.

“Ở phòng nhỏ bên cạnh, tôi vô ý ngủ quên mất.”

Cô muốn hỏi anh ta sao lại đến đó nhưng cuối cùng lại không hỏi.

Nghĩ lại, chắc là bên Phục Viên phát hiện cô chưa về, lại không gọi được điện thoại nên mới gọi cho anh ta.

Lục Khâm nói: “Sau này vẫn định bám theo tôi à?”

Hứa Ân Đường mím môi, không nói lời nào.

Lục Khâm nhếch khóe môi, có chút châm biếm: “Em thật đúng là kiên trì đấy.”

Đâu phải cô muốn bám theo anh ta.

Giọng Hứa Ân Đường hơi lạnh và cứng: “Tôi đã nói rồi, sẽ không làm phiền anh.”

Lục Khâm: “Tối nay chẳng phải đã làm phiền rồi sao?”

Câu này khiến mũi Hứa Ân Đường cay cay, vô cớ thấy tủi thân.

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, chớp đôi mắt đang cay xè hai cái, khẽ nói một câu: “Xin lỗi.”

Sự lạnh lùng ban nãy biến mất hoàn toàn, như thể đột nhiên hạ cờ đầu hàng.

Lục Khâm hơi khựng lại, liếc nhìn cô một cái.

Lúc này xe đang dừng chờ đèn đỏ.

Tài xế phía trước đặt tay lên vô-lăng, thông qua gương chiếu hậu nhìn về phía sau.

“Cô ấy là em gái hay bạn gái cậu vậy?”

Giọng nói của tài xế phá vỡ bầu không khí im lặng.

“Dù là em gái hay bạn gái thì cũng không nên nói chuyện như thế, nghe mà đau lòng lắm đó.”

Lục Khâm cau mày, có chút bực bội.

Đèn đỏ chuyển sang xanh.

Anh ta nhắc: “Xanh rồi, chú lái xe cẩn thận đi.”

“Yên tâm, chắc chắn an toàn.”

Miệng tài xế thì cam đoan nhưng trong lòng lại nghĩ, quả nhiên là thanh niên khí nóng.

Khung cảnh bên ngoài xe chuyển động.

Trong xe lại rơi vào tĩnh lặng.

Ánh sáng ngoài phố thay đổi liên tục, chiếu vào trong xe khi sáng khi tối, cũng chiếu lên gương mặt nghiêng thanh khiết, lạnh nhạt của Hứa Ân Đường.

Chẳng bao lâu, điện thoại của Lục Khâm reo lên.

Vài giây sau, trong tầm mắt của Hứa Ân Đường xuất hiện chiếc điện thoại của anh ta và bàn tay đang cầm nó.

Lục Khâm nói: “Là dì Chu gọi.”

Hứa Ân Đường liếc thấy trên màn hình hiển thị “dì Chu”.

Điện thoại vẫn đang reo.

Lục Khâm nói: “Bà ấy phát hiện nửa đêm em chưa về, gọi cho tôi, giờ chắc vẫn đang chờ tin của em.”

Hứa Ân Đường khựng lại một chút, im lặng nhận lấy điện thoại trong tay anh ta, bấm nghe rồi áp sát vào tai.

“Dì Chu.”

“Đường Đường.”

Hứa Ân Đường trong điện thoại giải thích nguyên nhân mình chưa về, cùng việc điện thoại bị hết pin.