Chương 19

Dư Trần: “Ai bảo Đàm thiếu gia là người bận rộn cơ chứ.”

Dư Hi Việt: “Anh, sao anh giống oán phụ vậy.”

Dư Trần: “…”

Đàm Tễ Lễ: “Xu hướng của tôi bình thường.”

Dư Trần: “… Tôi cũng bình thường được không!”

Nói như thể ai đó không bình thường vậy!

Dư Hi Việt cười ha hả.

Dư Trần có chút không phục: “Sinh nhật của anh mới bắt đầu mà, sao hai người lại muốn về chứ?”

Nghĩ đến việc vừa rồi bị thua thiệt, cậu ta lại lập tức nói với Đàm Tễ Lễ: “Thôi, không cần, miễn cậu ngậm cái mồm chó của cậu lại là được.”

Đàm Tễ Lễ: “…”



Sau khi Dư Hi Việt đi chưa lâu, cửa phòng bao lại vang lên tiếng gõ.

Hứa Ân Đường ngẩng đầu, hơi nghi hoặc.

“Mời vào.”

Người vào là nhân viên phục vụ của hội sở, bê khay hoa quả và điểm tâm.

Nhìn anh ta bày hoa quả và điểm tâm lên, Hứa Ân Đường hỏi: “Cái này là ai bảo mang đến vậy?”

Nhân viên: “Tôi chỉ nhận thông báo mang đồ tới thôi, cụ thể tôi cũng không rõ.”

Hứa Ân Đường gật đầu.

Đợi nhân viên rời đi, Hứa Ân Đường lấy điện thoại ra, lật đến liên hệ vừa kết bạn với Dư Hi Việt, nhắn tin cho cô ấy.

Hứa Ân Đường: [Là cậu bảo người mang hoa quả và điểm tâm đến à?]

Vài phút sau, Dư Hi Việt gửi lại một đoạn ghi âm: “Hoa quả và điểm tâm? Không phải mình đâu, mình đang trên đường về nhà rồi này.”

Người đầu tiên Hứa Ân Đường nghĩ đến chính là Dư Hi Việt vừa mới rời đi.

Không ngờ lại không phải.

Cô trả lời: [Vậy là mình nhầm rồi, cậu đi đường cẩn thận nhé.]

Đặt điện thoại xuống, Hứa Ân Đường không nghĩ ra là ai, bèn bỏ qua nghi hoặc.

Có lẽ là quản lý thấy trong phòng bao có người nên bảo nhân viên mang đồ đến.



Hơn mười giờ, lần lượt có người rời đi.

Nhưng vẫn còn rất nhiều người ở lại.

Ngày mai vừa hay là cuối tuần, càng cho mọi người lý do để điên cuồng chơi đùa.

Tại Phục Viên.

Ông cụ và bà cụ vốn ngủ sớm, khoảng mười giờ đã nghỉ rồi.

Trước khi ngủ còn hỏi qua Hứa Ân Đường đã về chưa, dặn dì Chu chú ý.

Dì Chu ngủ một giấc tỉnh dậy đã gần một giờ sáng, thấy cô vẫn chưa về.

Trễ thế này, bà ấy có chút lo lắng, liền gọi điện cho Hứa Ân Đường.

Gọi liền hai cuộc đều tắt máy.

Dì Chu càng lo, gọi điện cho Lục Khâm.

Chuông reo khá lâu mới có người bắt máy.

Giọng Lục Khâm truyền đến: “Dì Chu?”

Dì Chu: “Tiểu tổ tông, con đang ở đâu vậy?”

“Ở nhà.” Giọng Lục Khâm mang theo mơ hồ khàn khàn, rõ ràng là đã ngủ rồi.

Dì Chu hỏi: “Thế còn Đường Đường?”

Đầu bên kia Lục Khâm khựng lại một chút.

“Cô ấy không phải đã về từ sớm rồi sao.”

Dì Chu: “Chưa về, điện thoại thì tắt máy, tài xế cũng nói chưa nhận được cuộc gọi nào của con bé cả.”



Hứa Ân Đường bị đánh thức, cả người còn hơi ngơ ngác.

Người gọi cô dậy là một nhân viên phục vụ.

“Xin hỏi cô là Hứa Ân Đường, Hứa tiểu thư phải không?”

Hứa Ân Đường theo bản năng gật đầu.

Nhân viên phục vụ: “Người nhà cô đang tìm cô.”

Hứa Ân Đường tỉnh táo hơn một chút, lúc này mới nhớ ra mình đang ở đâu.

Làm xong bài vật lý, cô thấy hơi mệt, liền lướt điện thoại một lúc, ai ngờ lại ngủ quên mất.

Cô tìm điện thoại ở phía sau, ấn thử, phát hiện đã hết pin nên tắt máy.

Thời buổi này sạc dự phòng chia sẻ vẫn chưa phổ biến.

Hứa Ân Đường: “Bây giờ mấy giờ rồi?”

“Gần 1 giờ 40.”

Hứa Ân Đường kinh ngạc, không ngờ đã muộn thế rồi.

“Bên kia đã tan chưa?” Cô hỏi.

“Tan rồi.”

Lúc gọi điện đến tìm người, bọn họ trả lời là phòng bao kia đã trống từ nửa tiếng trước.

Sau đó mới có người nhớ ra phòng bên cạnh trước đó cũng có một cô gái nhỏ ở.

Hứa Ân Đường thu dọn đồ, khoác balô rời khỏi phòng bao.

Bước vào thang máy, cô ngáp một cái, tính toán lát nữa sẽ gọi xe về thẳng Phục Viên, khỏi phải phiền gọi tài xế.

Đinh!

Thang máy đến nơi.

Cửa từ từ mở ra.

Hứa Ân Đường mệt mỏi ngẩng mắt, ánh nhìn bất giác va phải người đối diện.

Ngoài thang máy là Lục Khâm với mái tóc có chút rối loạn.