Làm xong toán, cô lại làm tiếp vật lý.
Cửa phòng bao đột nhiên bị đẩy ra không hề báo trước.
Dư Hi Việt thua quá nhiều trong trò chơi, để trốn hình phạt nên lén chạy ra.
Hôm nay cả tầng đều dùng để tổ chức sinh nhật cho anh trai cô ấy, cô ấy cứ nghĩ phòng này trống, nào ngờ vừa mở cửa lại thấy có người bên trong.
Hứa Ân Đường ngẩng đầu lên.
“Cậu chính là cô gái làm bài tập kia à?” Dư Hi Việt bước vào, mang theo mấy phần tò mò.
Thấy người bạn tốt kiếp trước, Hứa Ân Đường rất vui mừng, chủ động tự giới thiệu: “Mình tên Hứa Ân Đường.”
“Dư Hi Việt.” Dư Hi Việt báo tên mình.
Cô ấy đi đến ngồi xuống ghế sofa cạnh Hứa Ân Đường, giả vờ vô ý liếc nhìn lên bàn, quả nhiên là vở bài tập và giấy nháp.
Dư Hi Việt từng nghe nói trước đó có một cô gái trong lúc mọi người chơi lại ngồi làm bài tập, trong lòng khinh thường, cũng cho rằng chỉ là giả vờ mà thôi.
Nhưng vừa rồi cô ấy đẩy cửa vào, thật sự nhìn thấy Hứa Ân Đường đang chuyên tâm làm bài tập.
Trong phòng chỉ có mình cô, chẳng có lý do gì phải giả vờ cả.
Trong lòng Dư Hi Việt đã thay đổi cái nhìn rất nhiều.
Nhìn cô mang lại cảm giác rất an tĩnh, không giống loại con gái tâm tư nhiều hay biết lấy lòng.
“Cậu đi cùng Lục Khâm đến à?” Dư Hi Việt hỏi.
Hứa Ân Đường: “Đúng vậy.”
Dư Hi Việt: “Sao cậu lại ngồi một mình ở đây làm bài tập, không sang bên kia chơi?”
Hứa Ân Đường: “Bài tập mình chưa làm xong, với lại ở đó mình không quen ai cả.”
Xem ra là cô gái ngoan ngoãn này thích Lục Khâm rồi.
Trong lòng Dư Hi Việt hơi cảm khái, định khuyên cô rằng kiểu con trai như Lục Khâm không hợp với cô.
Nhưng cô ấy cũng biết có khuyên cũng vô ích.
Liếc thấy vở của cô, Dư Hi Việt hỏi: “Cậu cũng học Nhất Trung à?”
Hứa Ân Đường gật đầu: “Mình học lớp 2 khối 11.”
Dư Hi Việt: “Mình cũng lớp 11, nhưng ở bộ phận quốc tế.”
Lúc này, điện thoại của Dư Hi Việt vang lên.
Cô ấy nghe máy, sau đó đứng dậy nói: “Anh mình gọi, mình đi trước nhé, lát nữa về luôn.”
Hứa Ân Đường: “Ừ.”
Dư Hi Việt: “Chúng ta kết bạn đi, sau này gặp những dịp thế này, cậu có thể chơi cùng mình.”
…
Dư Hi Việt từ phòng bao đi ra, chưa đi được mấy bước thì vừa hay gặp Dư Trần và Đàm Tễ Lễ.
Dư Trần: “Anh nói tìm khắp nơi chẳng thấy em, thì ra một mình trốn trong phòng bao này.”
Dư Hi Việt: “Không phải một mình, Hứa Ân Đường cũng ở trong.”
Dư Trần: “Hứa Ân Đường? Cái tên này nghe có chút quen tai nhỉ.”
Dư Hi Việt: “Người làm bài tập đó.”
Dư Trần nhớ ra rồi: “Chính là người bám theo Lục Khâm, muốn thông qua làm bài tập để thể hiện bản thân khác biệt đó hả?”
Dư Hi Việt chỉnh lại: “Người ta thật sự đang làm bài tập, rất nghiêm túc.”
Rồi cô ấy lại nhìn sang Đàm Tễ Lễ: “Anh Tễ Lễ, anh về sớm vậy sao?”
Đàm Tễ Lễ lười nhác đáp: “Có chút việc.”