Góc nghiêng mũi cao rõ nét, trên sống mũi có một nốt ruồi đỏ rất nhỏ.
“Mấy người thích cậu mà học toán thì cậu cũng có hiểu đâu?”
Dư Trần: “…”
“Tôi nói này, hôm nay là sinh nhật tôi, cậu không thể đối xử tốt với thằng bạn hôm nay sinh nhật được à?”
Đàm Tễ Lễ tắt màn hình điện thoại, ngẩng đầu lên.
Dư Trần đầy mong chờ nhìn anh.
Đàm Tễ Lễ: “Cậu cố gắng học từ tiểu học toán nâng cao thì cũng không phải là không thể.”
Dư Trần: “…”
Đúng là không thể mong chó nhả ra được ngà voi.
…
Tối nay người đến chơi rất đông.
Phòng lớn có bể bơi, mỗi góc đều tụ tập đông người.
Hứa Ân Đường sau khi đến mới nghe người khác nói thì mới biết hôm nay là sinh nhật của Dư Trần.
Kiếp trước, cô và Dư Hi Việt – em họ của Dư Trần là bạn rất thân.
Ban đầu cô không thuộc về giới này, sau khi hoà nhập rồi vẫn có người thỉnh thoảng gây khó dễ, Dư Hi Việt đã giúp cô rất nhiều.
Ánh mắt cô nhìn khắp phòng, người quá đông nên không thấy bóng dáng Dư Hi Việt.
Hứa Ân Đường lại tiếp tục làm bài tập.
Bỗng nhiên trước mắt cô tối sầm.
Đèn trong phòng bị tắt, chỉ còn lại ánh sáng trang trí mờ mờ.
Ngòi bút của Hứa Ân Đường dừng lại.
Câu này cô vừa mới nghĩ được một lúc mới có ý tưởng.
Giờ đang tính thuận tay, chỉ còn vài bước là ra kết quả.
Cô cầm điện thoại, bật đèn pin, định tính nốt mấy bước cuối rồi tìm chỗ khác.
Phòng vừa tắt đèn chưa được một giây đã chuyển sang chế độ ban đêm.
Có người nhảy xuống bể bơi khiến mọi người reo hò.
Đàm Tễ Lễ đang lướt điện thoại, nghe tiếng động thì ngẩng lên rồi lại nhìn thấy một ánh sáng le lói ở góc phòng.
Anh gọi phục vụ, khẽ gật cằm ra hiệu.
“Bật đèn chỗ đó lên rồi mang thêm cái đèn bàn qua.”
…
Bên này, Hà Gia Dục đang kéo Lục Khâm và ba người khác chơi game.
Khi phòng tối đi, đầu ngón tay Lục Khâm hơi khựng lại một chút, rất khó nhận ra.
Mấy phút sau, màn hình điện thoại của anh ta tối lại, đếm ngược chờ hồi sinh.
Hà Gia Dục cũng đang chờ hồi sinh.
Lục Khâm: “Cậu đi…”
Bỗng nhiên một góc phòng sáng đèn.
Chỉ riêng chỗ đó sáng lên.
Hà Gia Dục đang chờ anh ta nói tiếp thì phát hiện anh ta chỉ nói hai chữ rồi ngừng.
“Đi đâu?” Hà Gia Dục hỏi.
Lục Khâm: “Không có gì.”
Khi phía trên đầu bỗng nhiên sáng lên, Hứa Ân Đường hơi ngẩn ra.
Ngay sau đó, nhân viên phục vụ mang đến một chiếc đèn bàn.
Không ngờ nhân viên lại chu đáo như vậy, trong lòng Hứa Ân Đường có chút ấm áp, mỉm cười với anh ta: “Cảm ơn.”
Tối nay người thật sự quá đông.
Dù đã đeo tai nghe nhưng Hứa Ân Đường vẫn nghe thấy tiếng ồn rất lớn, từng đợt từng đợt.
Dù đã có đèn, sau khi làm xong bài đó, cô vẫn thu dọn đồ rồi rời khỏi phòng bao.
Vừa hay phòng bên cạnh đang trống, cô đẩy cửa bước vào, cuối cùng tai cũng được yên tĩnh.
Dù sao Lục Khâm cũng sẽ không về sớm như vậy, Hứa Ân Đường yên tâm ngồi bên này làm bài tập.