Chương 16

Những nữ sinh khác nhìn mà mắt như bốc lửa.

Lục Khâm đang lướt điện thoại, lười nhác ngẩng mí mắt liếc cô ta một cái nhưng cũng không nói gì.

Trong lòng Mạnh Điềm rất vui vẻ, hỏi: “Lục Khâm, cậu có chơi game không?”

“Trận xếp hạng của mình mấy ngày nay bị kẹt, cậu có thể kéo mình lên không?”

Lục Khâm: “Tối nay bận rồi, để Hà Gia Dục kéo cậu.”

Hà Gia Dục đang cùng người khác chơi game, nghe thấy tên mình thì tranh thủ quay đầu lại.

Mạnh Điềm cười cười: “Vậy thôi, để lần sau.”

Hà Gia Dục biết cô ta nhắm vào Lục Khâm, mục đích đâu phải trận xếp hạng.

“Vậy để lần sau A Khâm kéo cậu.”

Nói xong, anh ta lại tiếp tục chinh chiến trong trò chơi.

Một trận kết thúc, chữ “defeat” to đùng làm Hà Gia Dục thấy máu cũng sôi lên.

Lúc này, vai anh ta bị ai đó vỗ một cái.

Ai mà vô duyên vậy.

Hà Gia Dục bực bội quay đầu lại, thấy là Lục Khâm thì cũng không dám cáu.

“Sao vậy A Khâm?”

Lục Khâm: “Tôi đi trước.”

Hà Gia Dục hơi sững lại, hỏi: “Về sớm vậy? Mới mấy giờ mà.”

Lục Khâm: “Buồn ngủ rồi, về ngủ.”

Hà Gia Dục thấy lạ.

Chưa đến chín giờ mà buồn ngủ?

Lục Khâm: “Nói với cô ấy tôi đi rồi.”

Hà Gia Dục: “Mạnh Điềm hả?”

Lục Khâm nhìn anh ta.

Hà Gia Dục mới chợt hiểu: “À à, là em gái nhà họ Hứa chứ gì.”



Mấy ngày sau đó, tan học xong Hứa Ân Đường đều theo Lục Khâm.

Dù anh ta đi đâu thì cô cũng ngồi bên cạnh làm bài tập.

Tối nay Lục Khâm đi dự tiệc sinh nhật của người khác ở một câu lạc bộ, là chỗ quen biết.

“Sao lại có người đến đây làm bài tập thế, bên trong đó là ai vậy?”

“Hứa Ân Đường, học lớp 11A2 trường chúng ta.”

“Không phải lớp quốc tế sao?”

“Cô ấy đi cùng Lục Khâm, mấy ngày nay rồi, Lục Khâm đi đâu cô ta theo đó.”

“Lại còn đi cùng Lục Khâm, Lục Khâm thích kiểu đó hả?”

“Sao có thể chứ! Lục Khâm chưa từng nói câu nào với cô ta luôn.”

“Vậy cô ta cũng cố gắng thật đấy, đến chỗ này làm bài tập là để thu hút sự chú ý của Lục Khâm à?”



Mấy cô gái bàn tán sôi nổi.

Trong đó, một cô gái khẽ huých vào tay cô bạn bên cạnh.

Cô bạn kia đang nghe say sưa, không phản ứng.

“Đàm Tễ Lễ vừa đi qua kìa.”

“Đâu?” Cô gái nhìn quanh.

“Đi mất rồi.”

“A a a sao cậu không nhắc mình!”

“Mình muốn cậu nhìn nhưng cậu mải mê nghe chuyện quá.”



Dư Trần lúc đi ngang qua vừa hay nghe thấy mấy cô gái bàn tán thì cảm thấy khá mới mẻ.

“Làm bài tập cũng là chiêu trò mới hả? Trước có cô gái vì cậu mà đi thi đấu toán, giờ lại có người làm bài tập để theo đuổi Lục Khâm, bây giờ mấy cách tán tỉnh thật sự ngày càng sáng tạo.”

Cậu ta càng nói càng hăng: “Nghe nói cô gái kia nhìn đề thi đấu toán một ngày là sụp đổ, không biết giờ thế nào.

Nếu là mình thì ít nhất cũng phải quan tâm đôi câu, Đàm Nhị, cậu đúng là tai họa lớn.”

Đàm Tễ Lễ vẫn chăm chú nhìn điện thoại, đầu cũng không ngẩng.