Lục Khâm liếc nhìn về phía Hứa Ân Đường.
Hà Gia Dục hỏi: “A Khâm, cậu quen em ấy à? Là em ấy chủ động tìm đến cậu à?”
Lục Khâm: “Ông nội tôi phái đến để trông tôi.”
Hà Gia Dục: “… Phái đến trông cậu á?”
Cậu ta lập tức phản ứng lại: “Là người ở Phục Viên đó hả? Là em ấy à!”
Hà Gia Dục “chậc” một tiếng, có chút ghen tỵ: “Cùng là bị mắng, sao nhà tôi không kiếm cho tôi một cô em xinh đẹp trông chừng chứ.”
Lục Khâm nhếch mép cười.
Loa bắt đầu phát nhạc, có người chuyển sang bài có tiết tấu nhanh.
Lục Khâm: “Bảo họ bật nhạc to lên chút.”
Hà Gia Dục vẫn có chút thương hoa tiếc ngọc: “Người ta đang làm bài tập đấy.”
Lục Khâm: “Thì sao? Là cô ấy tự đòi theo mà.”
Hà Gia Dục đứng dậy.
Rất nhanh sau đó, tiếng nhạc vang lên mạnh mẽ hơn hẳn, nhịp trống dồn dập như kí©h thí©ɧ nhịp tim.
Không khí lập tức sôi động, có người hò hét lên, đúng chất tiệc tùng.
Hà Gia Dục vừa nhắn tin vừa đi về, ngồi xuống nói: “Thời Vũ nói cậu ta chỉ bị khâu ba mũi ở tay, mai là có thể đi học rồi.”
Lục Khâm “ừ” một tiếng.
Hà Gia Dục: “Lương Chiểu dám động tay với Thời Vũ, đập vỡ đầu cậu ta cũng là nhẹ rồi.”
Những nhịp trống như đánh vào tim khiến Hà Gia Dục có chút bức bối.
Cậu ta nhìn sang phía Hứa Ân Đường, thấy cô vẫn đang làm bài tập.
“Lần đầu tiên tôi thấy có người đến đây để học bài. Vậy mà vẫn làm được, đúng là máu thật.”
Lục Khâm ngẩng đầu nhìn qua.
Tiếng nhạc ầm ĩ đến thế, mấy bước xa còn có người cười đùa ồn ào, vậy mà Hứa Ân Đường đeo tai nghe, hoàn toàn không bị ảnh hưởng.
Nét mặt nghiêng nghiêng của cô trông tập trung, hơi nhíu mày như đang suy nghĩ một bài toán nào đó.
Cả người tĩnh lặng đến mức lạc lõng giữa khung cảnh xung quanh.
Những tiếng ồn ào phù phiếm như không thể lay động cô chút nào.
Hôm nay anh ta xác nhận một điều.
Cô dường như không mấy để ý đến anh ta.
Lục Khâm: “Bảo họ tắt nhạc đi.”
Hà Gia Dục trêu: “Lục đại thiếu gia bắt đầu thương hoa tiếc ngọc rồi à?”
Lục Khâm cười khẩy đầy khinh thường: “Là tôi thấy ồn, ồn chết đi được.”Tối nay không ít người đang để ý đến Hứa Ân Đường, ai nấy đều nhỏ giọng bàn tán.
Đặc biệt là bên phía nữ sinh, nhiều người cảm thấy có chút nguy cơ.
“Đó là ai vậy, trước giờ chưa thấy qua.”
“Làm bài tập thì sao không về nhà mà làm, ở đây làm màu cho ai xem, lại chiêu trò gì mới nữa đây.”
“Hình như là Lục Khâm dẫn đến.”
“Cái gì? Lại là do Lục Khâm đưa cô ta đến?”
“Họ có quan hệ gì vậy?”
“Mình còn tưởng sau khi Triệu Mạn Thi ra nước ngoài thì Mạnh Điềm là người có hi vọng nhất chứ, dù sao cô ấy và Triệu Mạn Thi cùng một kiểu mà.”
…
Một cô bạn lại gần, nhỏ giọng nói: “Mình hỏi Hà Gia Dục rồi, cô ấy là cháu gái của bạn ông cụ nhà họ Lục, giờ đang ở trong Phục Viên.”
Mạnh Điềm: “Cô ta ở Phục Viên? Ở bao lâu?”
“Hình như là ở luôn.”
Thấy sắc mặt Mạnh Điềm không tốt, cô bạn an ủi: “Lục Khâm đến giờ cũng chẳng để ý gì đến cô ta, xem ra là cô ta tự đi theo thôi.”
Sắc mặt Mạnh Điềm dịu lại một chút.
Cô ta cầm điện thoại đứng dậy đi qua, ngồi xuống bên cạnh Lục Khâm, ngồi rất sát.