Lục Khâm làm như không nghe thấy, cả người toát ra vẻ ngang tàng và kiêu ngạo, ánh mắt dừng lại trên người Hứa Ân Đường trong thoáng chốc rồi lại rời đi, lướt qua cô, rời khỏi Phục Viên.
Đến tận lúc ăn cơm, ông nội Lục vẫn còn rất tức giận, cơm cũng không buồn ăn.
Bà nội Lục khuyên nhủ: “Bớt giận đi, giữ gìn sức khỏe là quan trọng nhất.”
Ông nội Lục: “Với cái thái độ đó của nó, bà bảo tôi làm sao mà bớt giận được!”
Bà nội Lục: “A Khâm vốn không phải là người hay động tay động chân, chắc chắn là có nguyên nhân.”
Ông nội Lục: “Dù có nguyên nhân cũng không thể ra tay nặng như vậy.”
Ông hừ một tiếng: “Cứ tiếp tục thế này, sau này chẳng biết còn gây ra chuyện gì nữa!”
Bà nội Lục an ủi: “Sau này để ý quản nó nhiều hơn là được rồi.”
Ông nội Lục: “Quản kiểu gì? Người thì không ở bên cạnh, ba mẹ nó đến bản thân còn không quản nổi.”
Nói đến đây, ông nội Lục đột nhiên nghĩ ra điều gì, nhìn về phía Hứa Ân Đường: “Đường Đường, cháu học cùng trường với Lục Khâm, dạo này có thể giúp ông bà để mắt đến nó được không?”
Bà nội Lục cũng phụ họa: “Đúng đấy, để Đường Đường giúp trông chừng một chút.”
Hứa Ân Đường theo phản xạ muốn từ chối.
Nhưng hai ông bà đối xử với cô rất tốt, ông nội Lục lại đang tức đến mức như vậy, chỉ một yêu cầu nhỏ thế này, cô không có lý do gì để từ chối.
Hứa Ân Đường gật đầu, đáp: “Được ạ, ông Lục đừng giận nữa, không tốt cho sức khỏe đâu.”
…
Chiều hôm sau tan học, Lục Khâm nhìn thấy một bóng người ở cổng trường.
Anh bước đến gần, hạ mí mắt quan sát Hứa Ân Đường, giọng giễu cợt: “Ông nội bảo em trông chừng tôi à?”
Hứa Ân Đường đã đứng đợi mười mấy phút rồi.
“Yêu cầu của ông Lục, tôi không tiện từ chối nên tôi sẽ đi theo anh đến khi anh về nhà, nhưng anh làm gì tôi cũng sẽ không quản, tôi chỉ cần có cái để báo cáo thôi.”
Giống như bà nội Lục đã nói, Lục Khâm không phải là người tùy tiện ra tay.
Hứa Ân Đường nhớ kiếp trước cũng từng có chuyện này.
Lục Khâm đánh người là vì Triệu Mạn Thi.
Triệu Mạn Thi vì gia đình xảy ra chuyện nên bị đưa ra nước ngoài.
Nguyên nhân vụ đánh là do người đó nói vài câu không hay về Triệu Mạn Thi.
Lời của Hứa Ân Đường khiến Lục Khâm khá bất ngờ.
Anh ta tưởng cô là kiểu rất ngoan ngoãn.
“Không ngờ em cũng biết ngoài mặt nghe lời, trong lòng chống đối.”
Anh ta bật cười một tiếng, có chút xấu xa: “Được thôi, em muốn theo thì theo.”
Hôm qua Hà Gia Dục về nhà cũng bị mắng một trận, hôm nay bên tai vẫn còn ong ong.
Để tự bù đắp tinh thần cho mình, tối nay cậu ta tổ chức một buổi tụ tập tại nhà, gọi không ít người đến chơi.
Lúc này, mọi người đã có mặt đông đủ ở nhà Hà Gia Dục.
Vẫn là cảnh náo nhiệt, đông vui như mọi khi.
Hà Gia Dục ngồi cạnh Lục Khâm, nhìn bóng người đang làm bài tập ở phía xa mà ngạc nhiên: “Chẳng phải là cô em xinh đẹp tôi thấy hôm khai giảng sao?”