Chương 13

Hứa Ân Đường giải thích: “Mình hơi cảm.”

Hạ Ngưng: “Bảo sao, khí hậu ở Bắc Thành chắc chắn khác chỗ mình, cậu phải chăm sóc bản thân đấy.”

Hứa Ân Đường “ừ” một tiếng.

Hạ Ngưng: “Mình tưởng cậu mới qua đó phải làm quen, sẽ rất bận, không có thời gian gọi cho mình đâu, không ngờ vừa về đã nhận được điện thoại của cậu.”

Hạ Ngưng là bạn thân nhất của Hứa Ân Đường ở trường cũ, cũng là một trong những điều tiếc nuối lớn nhất của cô.

Kiếp trước, Hạ Ngưng vốn học rất giỏi, là hạt giống thi đấu toán học.

Ba mẹ cô ấy đột nhiên ly hôn vào năm lớp 11, còn nói nếu không vì cô ấy thì đã ly dị từ lâu rồi, trong lời nói toàn là trách móc.

Cô gái vốn luôn ngoan ngoãn ấy bị đả kích nặng nề, bắt đầu trở nên phản nghịch.

Đúng lúc đó Hứa Ân Đường vừa đến Bắc Thành, phải thích nghi với trường mới, cuộc sống mới nên có phần lơ là cô bạn.

Đến khi cô biết chuyện, Hạ Ngưng đã quen với một nam sinh ngoài trường, còn từ bỏ suất vào đội tuyển thi cấp tỉnh, không tham gia vòng chung kết.

Thành tích tụt dốc không phanh.

Dù Hứa Ân Đường khuyên thế nào cũng vô ích.

Kỳ thi đại học, cô ấy chỉ đủ điểm vào một trường không mấy danh tiếng.

Sau đó, gã bạn trai đó phản bội.

Cô ấy mắc bệnh trầm cảm.

Một đêm đông nọ, cô ấy đã kết thúc sinh mệnh mình, mãi mãi dừng lại ở tuổi 20.

Chuyện của Hạ Ngưng luôn là vết thương, sự hối hận trong lòng Hứa Ân Đường.

Cô luôn nghĩ, nếu khi đó mình quan tâm cô ấy hơn một chút, gọi điện cho cô ấy nhiều hơn, liệu kết cục có khác không?

Hứa Ân Đường điều chỉnh lại cảm xúc, nói với người trong điện thoại: “Mình chỉ muốn trò chuyện với cậu một chút thôi.”

Hạ Ngưng: “Được mà, mình cũng tò mò về trường mới của cậu lắm.”

Hai người trò chuyện hơn nửa tiếng.

Khi sắp cúp máy, Hứa Ân Đường gọi một tiếng.

“Ngưng Ngưng.”

Giọng cô mang chút nghiêm túc: “Nếu cậu có chuyện gì trong lòng thì nhất định phải gọi cho mình.”

Hạ Ngưng: “Biết rồi mà.”



Sáng hôm sau, Hứa Ân Đường vẫn dậy sớm như thường lệ.

Lúc ăn sáng không thấy ông nội Lục, cô hỏi: “Ông nội Lục đâu rồi ạ?”

Bà nội Lục: “Ông ấy đi câu cá từ sáng sớm rồi, không hiểu có gì đáng để câu nữa.”

Dì Chu đi tới nói: “Cháu chuẩn bị sẵn để tối nay làm cá rồi.”

Bà nội Lục: “Ai mà biết cá là ông ấy câu được hay mua về nữa.”

Hứa Ân Đường và dì Chu bật cười.

Bà nội Lục hỏi: “A Khâm tối qua có về không?”

Dì Chu: “Không ạ.”

Bà nội Lục: “Thằng bé này cứ đến là đến, đi là đi, chẳng bao giờ nói trước một câu, coi chỗ này như khách sạn vậy.”

Lục Khâm lại xuất hiện ở Phục Viên là mấy ngày sau đó.

Hứa Ân Đường sau khi tan học thì cùng Lâm Giai Vũ bàn luận hai bài toán nên về hơi muộn, lúc đi qua hành lang thì chạm mặt anh ta.

Trời vẫn chưa tối hẳn, ánh sáng lờ mờ.

Từ đình nhỏ không xa truyền đến giọng tức giận của ông nội Lục: “Đập vỡ đầu người ta, người ta tố cáo đến chỗ ông rồi, cháu còn cảm thấy mình không sai à!”