Chương 12

Lục Khâm ngồi xuống nói: “Tối qua ngủ muộn.”

Ông nội Lục: “Tối không ngủ, ngày không dậy.”

Bà nội Lục hoà giải, chuyển chủ đề, quay sang nói với Lục Khâm: “Cháu với Đường Đường ở trường chắc chưa gặp nhau nhỉ?”

Bà nội Lục không biết tối hôm Hứa Ân Đường mới đến Phục Viên, hai người đã gặp nhau rồi.

“Sau này ở trường phải chăm sóc Đường Đường nhiều hơn, biết không?”

Lục Khâm nhìn về phía Hứa Ân Đường.

Có người lớn ở đó, Hứa Ân Đường khẽ gật đầu với anh ta xem như chào hỏi rồi cụp mắt xuống.

Lục Khâm dời ánh mắt, đáp một câu: “Biết rồi.”

Kiếp trước, bà nội Lục cũng từng dặn dò như thế.

Khi đó Hứa Ân Đường đã tin vào một câu “biết rồi” này, thường xuyên đến tìm Lục Khâm.

Người bên cạnh Lục Khâm cười nhạo cô là cái đuôi của anh mà Lục Khâm cũng cảm thấy cô rất phiền.

Lần này sẽ không như thế nữa.

Lúc ăn cơm, Lục Khâm nhận được một cuộc điện thoại.

Cuộc gọi không dài, anh ta chỉ nói vài câu.

Khi đặt điện thoại xuống, bà nội Lục hỏi: “Tối nay ra ngoài à?”

Lục Khâm “ừ” một tiếng: “Mấy đứa Hà Gia Dục tìm cháu.”

Ông nội Lục nói: “Ra ngoài chơi thì dẫn cả Đường Đường theo.”

Bà nội Lục cũng tán thành: “Đường Đường mới đến Bắc Thành, chưa có bạn bè, đúng lúc ra ngoài chơi kết bạn luôn.”

Chưa đợi Lục Khâm lên tiếng, Hứa Ân Đường đã nói: “Cháu không đi đâu ạ, còn phải làm bài tập.”

Bà nội Lục nói: “Cháu cũng không thể chỉ làm bài tập suốt ngày được, phải biết học mà chơi, cuối tuần đi chơi chút cũng tốt.”

Hứa Ân Đường mỉm cười: “Cháu biết rồi ạ. Chỉ là mới chuyển trường, vẫn chưa quen cách dạy học của Nhất Trung nên cuối tuần muốn tranh thủ học bù một chút thôi.”

Nghe cô nói vậy, bà nội Lục dặn dò: “Vậy lần sau đi, đừng học quá sức nhé.”



Hoạt động buổi tối là do Hà Gia Dục đứng ra tổ chức.

Tụi Hà Gia Dục từ trước đến nay đều hào phóng, ai dẫn người theo cũng được, dẫn bao nhiêu cũng không sao nên lần nào cũng rất đông, rất náo nhiệt.

Trong số các cô gái, phần lớn đều đến vì Lục Khâm.

Ánh mắt các cô luôn liếc về phía anh ta, chú ý xem có cô gái nào đến gần không.

Lục Khâm ngồi trên sofa, cúi đầu lướt điện thoại, ánh sáng từ màn hình chiếu lên gương mặt khiến vẻ mặt anh ta càng thêm lạnh nhạt.

Hà Gia Dục đi tới ngồi bên cạnh anh ta, hỏi: “Sao thế A Khâm, tối nay tâm trạng không tốt à?”

Ánh mắt Lục Khâm rời khỏi điện thoại, khẽ cười mỉa: “Tôi thì có gì mà không vui chứ?”

Tối nay khi làm đề luyện tập, Hứa Ân Đường mấy lần xem giờ, có chút không tập trung.

Sau đó cô dứt khoát đặt bút xuống.

Chờ đến khi gần đúng giờ, cô cầm điện thoại lên, mở danh bạ.

Cuộc gọi được bấm, đổ chuông mấy tiếng thì kết nối.

“Ân Bảo! Mình vừa mới từ trường về đây.”

Giọng quen thuộc vang lên khiến sống mũi Hứa Ân Đường cay xè.

“Ngưng Ngưng.”

Hạ Ngưng trong điện thoại nghe ra giọng cô có chút bất thường, hỏi: “Sao thế, Ân Bảo?”