Lục Khâm: “Im đi, ồn quá.”
Rất nhanh, một đợt xôn xao khác lại nổi lên từ hướng khác.
Đang học thuộc bài, Hứa Ân Đường bị Lâm Giai Vũ huých nhẹ vào cánh tay.
“Á á á Hứa Ân Đường cậu mau nhìn kìa!”
Hứa Ân Đường nghi hoặc ngẩng đầu, nhìn theo ánh mắt cô ấy.
Dãy ghế đó toàn là học sinh lớp 12.
Nơi mọi ánh nhìn tập trung là mấy nam sinh, nổi bật nhất trong số đó đang hơi cúi đầu nói chuyện với bạn bên cạnh, khóe miệng mang theo nụ cười nhàn nhạt tùy ý, làn da trắng lạnh.
Đó là…
“Là Đàm Tễ Lễ á á á!!” Lâm Giai Vũ hớn hở hét lên.
Hứa Ân Đường: “…”
Chẳng phải vừa nói nhìn trai đẹp sẽ ảnh hưởng hiệu suất học tập sao?
“Cậu thích Đàm Tễ Lễ à?” Hứa Ân Đường hỏi.
Lâm Giai Vũ chỉnh lại: “Là ngưỡng mộ!”
Khi cô ấy nói, ánh mắt còn chẳng nỡ rời đi.
“Anh ấy là đại thần thi toán mà! Dù học lớp quốc tế nhưng đã được chọn vào đội tuyển quốc gia, bây giờ được tuyển thẳng vào Đại học A rồi.”
“Nói nhỏ cậu nghe, học kỳ trước trước kỳ thi cuối kỳ mình đã cầu khấn anh ấy.” Nói đến đây, Lâm Giai Vũ có chút ngại ngùng.
Hứa Ân Đường: “… Cầu khấn kiểu gì?”
Lâm Giai Vũ: “Trong các group có rất nhiều ảnh của anh ấy mà, lưu đại một tấm rồi cầu nguyện có thể thi được điểm cao, không phải mỗi mình mình làm vậy đâu.”
Bên kia, Đàm Tễ Lễ và mấy người đã ngồi xuống rồi.
Tầm nhìn của Lâm Giai Vũ bị người qua lại che mất, chẳng nhìn thấy gì nữa.
Cô ấy thu hồi ánh mắt: “Bộ não đó mà chia cho mình một chút thì tốt biết mấy, anh ấy đúng là thiên thái trong lòng những người mê sức mạnh như bọn mình!”
“Chỉ là có chút không hoàn hảo.”
Hứa Ân Đường: “Cái gì cơ?”
Đàm Tễ Lễ mà cũng có khuyết điểm sao.
Lâm Giai Vũ nhìn mấy cô gái đang phấn khích kia, tiếc nuối nói: “Gương mặt anh ấy trông như yêu tinh nam vậy đó.”
Hứa Ân Đường: “…”
Tan học trở về Phục Viên, Hứa Ân Đường ăn tối xong với ông bà nội Lục thì trở về phòng làm bài tập.
Gần tám giờ, điện thoại của cô vang lên.
Là ông nội Đàm gọi tới.
Hứa Ân Đường nhận cuộc gọi, tiện thể xoay cổ thư giãn một chút.
“Ông Đàm ạ?”
“Đường Đường, ngày đầu tiên đi học thế nào, có quen không?”
Ông nội Đàm cũng giống ông bà nội Lục Khâm, rất thương cô.
Kiếp trước cô kết hôn với Lục Khâm là xuất giá từ nhà cũ của nhà họ Đàm, ông nội Đàm còn nói nhà họ Đàm chính là nhà mẹ đẻ của cô.
Hứa Ân Đường trả lời: “Rất tốt ạ.”
Ông nội Đàm nói: “Nếu con cần gì thì cứ nói với ông bà nội bên nhà họ Lục hoặc nói với ông cũng được.”
Hứa Ân Đường vâng một tiếng.
Ông nội Đàm nói tiếp: “Ở trường nếu có chuyện gì thì con cứ tìm Đàm Tễ Lễ, đừng ngại làm phiền nó.”
Đàm Tễ Lễ là cháu trai của ông nội Đàm.
Ông lại nói: “Lát nữa ông bảo nó kết bạn với con.”
Hứa Ân Đường: “Vâng ạ.”
Ông nội Đàm dặn dò thêm vài câu, trong lòng Hứa Ân Đường thấy rất ấm áp, lần lượt đồng ý.