Chương 8: Cảnh Minh Dật

Khuôn mặt lấm lem bùn đất nhưng không thể che giấu được vẻ đẹp diễm lệ đến ma mị của y. Đôi mắt phượng dài, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng khẽ mím chặt, toát lên một khí chất khiến người ta không thể rời mắt, quần áo chắp vá bẩn thỉu cũng không che giấu nổi thân hình như tùng như trúc, nhất là hai nốt ruồi dưới khóe mắt bên trái kia càng tăng vẻ quyến rũ của thanh niên trước mắt.

Nhưng khi ánh mắt y chạm phải Nguyễn Thuận, một tia hận ý sâu thẳm thoáng hiện, nhanh đến mức gần như không thể nắm bắt. Chỉ có Vu Minh, người luôn dõi theo là bắt được khoảnh khắc ấy.

"Tại hạ Cảnh Minh Dật, bái kiến Thái tử điện hạ." Thanh niên cúi chào, giọng nói thanh thoát nhưng mang một sự xa cách, không kiêu ngạo cũng không hèn mọn.

Nguyễn Thuận định nói lời cảm ơn, muốn tìm tòi kỹ hơn thì Vu Minh đột nhiên lên tiếng, lạnh lùng cắt ngang: "Thật trùng hợp. Ta vừa nói với Trưởng lão của Tế Ti Tư, vị trí đê vỡ này là thế "Thanh Long gục đầu", nếu không phải long khí có biến, ắt hẳn có người làm. Vậy ngươi là một kẻ vô danh thì làm sao có thể biết trước được thiên tai, kịp thời di dời dân chúng?"

Lời nói của Vu Minh như một gáo nước lạnh giữa không khí xúc động khiến Từ Bác và các quan viên địa phương đều ngơ ngác. Cảnh Minh Dật khẽ giật mình, ánh mắt lóe lên vẻ cảnh giác nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, y chưa vội trả lời Vu Minh.

"Haha..." Cảnh Minh Dật cười nhạt: “Vị…”

“Tế sư Tế Ti Tư, Vu Minh.” Vu Minh báo thân phận.

"Vị Tế sư đại nhân này nói không sai. Thế "Thanh Long gục đầu" quả thực hiếm khi xảy ra đại họa. Nhưng đại nhân đã quên mất một khả năng." Cảnh Minh Dật ngẩng đầu lên nhìn bầu trời u ám: "Mấy hôm trước, Dật quan sát thiên tượng, thấy sao Chức Nữ ánh sáng bất ổn, sao Thái Bạch xâm phạm cung Thiên Hình, đây rõ ràng là điềm báo về thủy tai. Lại thêm việc Dật từng nghiên cứu qua phong thủy, biết được khúc đê này tuy ở thế đất tốt, nhưng do năm trước tu sửa vội vàng, nền móng không vững. Thiên thời địa lợi kết hợp, ta mới dám liều lĩnh suy đoán."

Nói rồi, y quay sang Nguyễn Thuận, cúi thấp người: "Dật biết hành động này khó tránh khỏi nghi ngờ, nhưng lúc đó thời cơ ngàn cân treo sợi tóc, cảnh báo mọi người cũng còn hơn là đợi chuyện xảy ra thì mới than trời trách đất, nếu không kịp thời thuyết phục dân chúng rời đi, e rằng hôm nay Điện hạ phải chứng kiến cảnh xác chết trôi đầy sông. Nếu Điện hạ trách phạt, Dật xin cam chịu."

Lời nói vừa chân thành vừa có lý lẽ, lại thêm việc làm cứu mạng hàng ngàn người khiến mọi người gần đó không khỏi cảm động, các binh lính tham gia cứu tế chung với Cảnh Minh Dật mấy ngày qua cũng gật gù, cảm động và tin phục từ tận đáy lòng.

---

TTQ có lời muốn nói: Anh Dật debut rồi mọi người nha, cho mỗi anh 1 chương riêng lun hihi, còn anh cuối Nguyễn Tuân hoi.