Mười ngày hành trình vội vã, cuối cùng đoàn người của Thái tử cũng đặt chân đến trấn Thanh Tùy. Cảnh tượng trước mắt khiến trái tim Nguyễn Thuận thắt lại. Những ngôi nhà xiêu vẹo, nát vụn như những bộ xương khô bị dòng nước lũ bỏ lại. Bùn đất đen ngòm phủ kín mọi ngóc ngách, trên những tán cây còn sót lại lủng lẳng những mảnh quần áo và mảnh vỡ của cuộc sống. Mùi tanh của nước, mùi ẩm mốc của gỗ mục và một thứ mùi chua của rác rưởi hòa lẫn vào nhau, tạo thành một mùi vị kinh tởm.
Nhưng thảm khốc.
"Thần, Tri phủ huyện Giang An Từ Bác, xin bái kiến Thái tử điện hạ!" Một vị quan trung niên áo xống xộc xệch, toàn thân lấm lem bùn đất, gương mặt hốc hác tiến lên, quỳ rạp xuống.
Nguyễn Thuận vội đỡ ông ta dậy, nóng ruột hỏi: "Sao rồi? Thiệt hại thế nào? Thương vong bao nhiêu?"
Từ Bác run rẩy đáp: "Bẩm Điện hạ, toàn trấn có hơn một nghìn hộ dân bị ảnh hưởng, nhà cửa ruộng vườn tiêu tan hết. Nhưng...”
“Nhưng làm sao? Bao nhiêu người thiệt mạng?”
Lúc này trên gương mặt đầy nếp nhăn của Từ Bác mới thoáng chút vui mừng: “Nhưng may thay, không có một ai thiệt mạng!"
"Không có ai chết?" Nguyễn Thuận tròn mắt, khó tin. Trong một trận lũ lớn như thế, đây gần như là chuyện không tưởng.
"Đúng vậy, không có ai chết, ngay cả con chó đầu thôn cũng được cứu sống!" Từ Bác gật đầu như muốn khẳng định: "Tất cả là nhờ một vị ân nhân. Người ấy đã cảnh báo và giúp dân chúng di tản trước khi đê vỡ."
Không chần chừ thêm, Nguyễn Thuận xắn tay áo, cùng các quan viên và binh lính bắt tay vào công việc cứu tế. Hắn không ngại bùn đất, trực tiếp khiêng vác lương thực, thuốc men, an ủi những người dân mất nhà cửa, một vị thái tử luôn ăn mặc sang quý, đứng trên đỉnh cao nhìn xuống giờ đây lại gần gũi đến vậy, ánh mắt mọi người nhìn hắn đều tràn ngập sự cảm kích và hy vọng. Chỉ có Vu Minh, y vẫn đứng từ xa trong bộ áo bào của Tế Ti Tư, ánh mắt lạnh như băng quan sát tất cả. Trong lòng y, cảnh tượng này chỉ là một vở kịch mà Nguyễn Thuận là con hát giả nhân giả nghĩa đang diễn cho thiên hạ xem.
Một con hát điêu luyện.
Sau khi tạm ổn định tình hình, Nguyễn Thuận quay lại hỏi Từ Bác: "Vị ân nhân đó là ai? Hiện giờ ở đâu?"
Từ Bác vội vã sai người đi mời, một lúc sau có một thanh niên toàn thân dính đầy bùn đất, tóc tai hơi rối bước tới.
Nguyễn Thuận sững sờ.
Hắn đã thấy Vu Minh lạnh nhạt như trăng như sao, Đông Triều Vũ dịu dàng ấm áp tựa tia nắng sớm mai, ngay cả Nguyễn Tuân đã lâu không gặp cũng như một kiệt tác lai tạo kỳ diệu của tạo hóa, nhưng người này…