Chương 4: Vỡ đê

Sáng sớm, kinh thành chìm trong làn sương mỏng vẫn chưa kịp tan thì bị một tin dữ cắt ngang. Một binh lính phi ngựa tốc hành xé tan không khí yên tĩnh, tiếng vó ngựa giống hệt hồi trống báo động:

"Đê sông Hậu vỡ! Đê sông Hậu vỡ rồi!"

Tin tức như một trận chấn động lan khắp hoàng cung, chỉ trong chốc lát, đại điện Nhân Đức đã tập trung đầy đủ bá quan văn võ. Không khí ngột ngạt, ai nấy mặt mày ủ rũ, sông Hậu vốn là con sông lớn thứ hai sau sông Lô, một khi vỡ đê thì hậu quả khôn lường.

Hưng Long Hoàng đế ngồi trên ngai rồng, khuôn mặt lộ vẻ mệt mỏi nhưng vẫn giữ được thần thái uy nghi, ngài bóp trán hỏi: "Các khanh, việc này nên giải quyết thế nào?"

Thái tử Nguyễn Thuận bước ra từ hàng quan viên, áo bào màu đỏ trong buổi sáng sớm khiến hắn nổi bật hẳn: "Tâu phụ hoàng, nhi thần xin dẫn đầu đoàn người đi cứu tế." Giọng nói hắn vang vọng trong điện, rõ ràng và kiên định:

"Hiện tại quan trọng nhất là ổn định lòng dân, hơn nữa phải nhanh chóng huy động nhân lực tu sửa đê điều."

Hưng Long Hoàng đế nhìn con trai, ấm áp nói: "Con nói rất hợp ý trẫm. Trẫm giao cho con toàn quyền xử lý, trẫm tin tưởng con.” Giọng nói ngài đầy vẻ hài lòng và tự hào, sau đó chợt trở nên nghiêm nghị:

“Thái tử Nguyễn Thuận quỳ xuống nghe chỉ.” Giọng Hưng Long hoàng đế vang vọng, đầy uy lực: "Thái tử Nguyễn Thuận từ nhỏ đã văn hay võ giỏi, nhân ái thương dân. Những năm gần đây theo trẫm xử lý chính sự lại càng tỏ rõ tầm nhìn xa rộng, chí khí kiên cường, nay trẫm giao cho khanh toàn quyền thay mặt trẫm, làm Khâm sai Đại thần đến Giang An cứu tế.”

Ngài dừng lại, ánh mắt sắc bén quét qua các đại thần đứng dưới:

"Giám sát ngự sử Lý Trường, Hiệu Úy Cấm vệ quân Trương Vũ, Lang trung Hộ bộ Vương An, Phó Ngự y Thần Tâm đi theo, ngoài ra dẫn theo ba đội Cấm vệ quân, trẫm giao cho các khanh toàn quyền thay mặt trẫm, có quyền chém trước tâu sau, mong các khanh không làm trẫm thất vọng.”

“Thần tuân chỉ.” Mọi người đồng thanh đáp lại và nhận lệnh bài, trên cao kia, ánh mắt sắc bén của Hưng Long đế nhìn về phía Nguyễn Thuận thì bất chợt mềm mại hơn, Nguyễn Thuận nhìn phụ thân của mình, cảm thấy như có dòng nước ấm chảy trong tim, hắn biết ba đội cấm vệ quân chỉ là ngoài sáng, trong tối sẽ có những ám vệ, ảnh vệ mà Hưng Long đế dốc lòng bồi dưỡng đi theo bảo vệ hắn, bảo vệ trữ quân của Nam quốc.

Nhi thần, tất không phụ lòng phụ hoàng! Nguyễn Thuận cúi đầu, nói thầm trong lòng, chẳng ai biết đây là khấc đầu tiên của bánh răng xoay chuyển.

Xoay chuyển kiếp trước, xoay chuyển kiếp này, nợ máu phải trả bằng máu.

Hoặc gánh thay, hoặc oan khuất, ai mà biết được…

Cùng lúc đó, tại Tế Ti Tư - nơi cách hoàng cung không xa, không khí cũng không kém phần căng thẳng. Trưởng Lão Tư Mã Dương ngồi giữa đại sảnh, xung quanh là các Tế sư và Đồng tử. Ánh nến lung linh chiếu lên những khuôn mặt trẻ trung nhưng đầy vẻ lo lắng.

"Đê sông Hậu vỡ, dân chúng lâm vào cảnh khốn cùng." Trưởng Lão thở dài: "Hoàng đế đã phái Thái tử đi cứu tế. Các ngươi nghĩ Tế Ti Tư nên làm gì lúc này?"