Tiếng gọi khẽ của viên Thượng thư Bộ Lại bên cạnh khiến Đông Triều Vũ giật mình, Hắn ngẩng đầu lên phát hiện cả triều đình đang nhìn bản thân. Trên ngai vàng, Hoàng đế đang nhíu mày, ngài lặp lại:
"Ái khanh, trẫm vừa hỏi khanh về việc tu sửa đê điều sông Lô, khanh có ý kiến gì không?"
Đông Triều Vũ toát mồ hôi lạnh, hắn hoàn toàn không nghe thấy gì vì trí óc vẫn còn chìm trong ký ức đau thương của ‘giấc mơ’ hôm qua. Cả điện im phăng phắc, ánh mắt mọi người từ lo lắng chuyển sang nghi ngờ. Một vị Tể tướng thất thần giữa triều đình là chuyện chưa từng có.
Đúng lúc đó, một giọng nói trầm ấm vang lên:
"Tâu phụ hoàng, nhi thần nghĩ Tể tướng đại nhân có lẽ đang suy nghĩ quá mức về phương án tu sửa." Thái tử Nguyễn Thuận bước ra một bước, cung kính thi lễ, ánh mắt hắn lướt qua Đông Triều Vũ, thoáng chút an ủi, bớt đi vài phần uy nghiêm, thêm vào vài phần mềm mại.”
"Sông Lô năm nay lũ lớn khác thường, nếu chỉ tu sửa theo cách cũ e rằng không đủ. Nhi thần thấy sắc mặt Tể tướng đại nhân khá mệt mỏi, chắc hẳn đã thức đêm nghiên cứu phương án. Chi bằng trước mắt tăng cường quan trắc, chuẩn bị vật tư, đồng thời cử người đến các địa phương hạ du sơ tán dân chúng."
Lời nói của Thái tử vừa giải vây cho Đông Triều Vũ, vừa đưa ra phương án cụ thể, hoàng đế gật gù tỏ vẻ hài lòng. Đông Triều Vũ thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng dâng lên cảm giác kỳ lạ. Thế mà Nguyễn Thuận lại giải vây cho hắn.
Buổi thiết triều kết thúc, bá quan lần lượt rời đi. Đông Triều Vũ đứng ở hành lang dẫn ra khỏi cung, đợi Thái tử bước tới.
"Thần đa tạ Điện hạ đã giải vây." Hắn cung kính thi lễ.
Nguyễn Thuận khẽ mỉm cười, đôi mắt nâu ấm áp như gió xuân: "Tể tướng đại nhân không cần khách sáo. Cô biết ngài vì việc nước mà lao tâm khổ tứ. Nhưng cũng cần chú ý thân thể, cũng không thể ỷ mình còn trẻ mà bất chấp được."
Dứt lời, Thái tử khẽ gật đầu rồi cùng đoàn tùy tùng rời đi. Ánh nắng chiếu xuống bộ y phục màu đen chỉ vàng người hắn, rồng bốn, in bóng dáng cao lớn lên nền đá, Đông Triều Vũ đứng nhìn theo, trong lòng tràn ngập sự phức tạp khó tả.
Đúng lúc đó, một đồng tử mặc áo trắng xuất hiện, đứa trẻ khoảng mười lăm tuổi, khuôn mặt thanh tú, trên trán có một vệt son đỏ - dấu hiệu của đồng tử Tế Ti Tư, nơi đào tạo Quốc sư tương lai.
"Tể tướng đại nhân." Đồng tử ©υиɠ kính chào: "Tế sư Vu đại nhân mời ngài đến Tế Ti Tư."
Đông Triều Vũ sửng sốt. Vu Minh? Cái tên khiến trái tim hắn đau nhói. Trong ký ức, đó là người bạn cũng là nỗi đau không nguôi của hắn. Kiếp này, người kia còn chưa chính thức trở thành Quốc sư, vẫn chỉ là một Tế sư, tại sao lại tìm mình?
"Bây giờ?" Hắn hỏi.
Đồng tử gật đầu:
“Vâng, bây giờ.”
Tim Đông Triều Vũ đập như nổi trống, hắn đè ép những ký ức khốn khổ xuống đáy lòng, đáp lại Đồng tử: "Ta... ta hiểu rồi." Giọng hắn run nhẹ: "Xin đồng tử dẫn đường."
Bóng hai người khuất dần sau hành lang cung điện. Ở phía xa, Thái tử Nguyễn Thuận đột nhiên quay đầu nhìn lại, ánh mắt thoáng chút tò mò. Trong giây lát, hắn có cảm giác như vận mệnh đang bắt đầu xoay chuyển theo một hướng mà chính hắn cũng không thể lường trước.
“Có chuyện gì sao điện hạ?” Thái giám A Kiêu bên cạnh tò mò hỏi vị thái tử đột ngột dừng lại rồi quay về phía sau này.
“Không có gì đâu, về Đông cung thôi.”
Đoàn người tiếp tục rời đi.
Gió thu thổi qua hoàng cung mang theo hương hoa quế nhè nhẹ, nhưng trong không khí dường như đã có mùi vị của một cơn