"Ta đã sai rồi sao?" Vu Minh thì thầm tự hỏi. "Sự yếu đuối của bản thân ta, tính nhu nhược không dám phản kháng mà để cho kẻ hôn quân kia tàn phá đất nước này, gϊếŧ hại những người trung lương..."
Giọng nói của y nhỏ dần, nhưng ngọn lửa trong đôi mắt lại càng bùng cháy dữ dội. Oán niệm, sự phẫn nộ và nỗi tuyệt vọng đã đạt đến đỉnh điểm.
Không! Ta không thể để mọi thứ kết thúc như thế này! Vu Minh đột nhiên mở to mắt, ánh mắt lóe lên quyết tâm điên cuồng.
Dù có phải trả giá bằng bất cứ giá nào, ta cũng phải thay đổi tất cả!Y quay người bước về phía trung tâm của đài tế. Ở đó một tấm bia đá cổ xưa được dựng lên, trên đó khắc những ký tự kỳ lạ và huyền bí, đó là cấm chú cổ xưa nhất của tộc Vu: Xoay Chuyển Đất Trời - Nghịch Thiên Cải Mệnh.
Vu Minh giơ tay lên, lấy ra một thanh đoản đao từ trong tay áo, lưỡi đao sắc bén lóe lên ánh sáng lạnh lùng dưới ánh mặt trời.
"Lấy thân thể ta làm chứa, lấy huyết nhục ta làm dẫn." Y cao giọng đọc lời thề, giọng nói trầm thấp lạnh lẽo nhưng đầy sức mạnh: "Thiên địa làm chứng, quỷ thần đồng tri. Ta, Vu Minh, nguyện đốt hết linh hồn, đổi lấy một cơ hội làm lại từ đầu!"
Lời vừa dứt, lưỡi đao đã cứa ngang lòng bàn tay.
Máu tươi đỏ thẫm tuôn trào, từng giọt từng giọt rơi xuống tấm bia đá, kỳ lạ thay, máu không hề lan tràn mà như có sinh mệnh, nhanh chóng thấm vào những đường vân trên bia đá khiến chúng dần dần sáng lên ánh sáng đỏ thẫm.
Gió thổi mạnh hơn, cuốn theo tiếng gào thét oan hồn trên chiến trường, như muốn ngăn cản nghi thức cấm kỵ này. Bầu trời đen kịt, mây đen vần vũ, sấm sét nổi lên ầm ầm nhưng Vu Minh không hề run sợ. Y đứng vững trên đài tế, thân ảnh cô độc nhưng kiên định, như một ngọn hải đăng giữa biển cả cuồng nộ.
"Ta thề…" giọng nói của y vang vọng giữa không trung, đầy oán khí và quyết tâm:
"Kiếp sau ta sẽ khiến hắn nếm trải nỗi đau gấp trăm ngàn lần! Ta sẽ trả lại tất cả những gì hắn đã gây ra! Muốn chết không xong, muốn sống không được!"
Ánh sáng đỏ trên bia đá càng lúc càng rực rỡ, bao trùm lấy thân thể Vu Minh. Y cảm thấy linh hồn mình như bị xé nát, đau đớn đến mức không thể tả... Nhưng trong đôi mắt ấy, ngoài sự đau đớn, còn có giải thoát và hy vọng. Một tia sáng trắng từ bia đá len lỏi trong từng đường vân kẽ nứt hòa quyện với ánh đỏ khiến y đỡ thống khổ hơn, rồi cuối cùng, khi ánh sáng đỏ và tia sáng trắng bao trùm toàn bộ thân thể, Vu Minh mất đi ý thức.
…
Khi tỉnh lại, y phát hiện mình đang nằm trên một chiếc giường mềm mại. Ánh nắng ban mai xuyên qua cửa sổ chiếu rọi vào những hạt bụi nhỏ đang nhảy múa trong không khí. Không có mùi máu tanh, không có tiếng gào thét, chỉ có sự yên tĩnh và bình an.
Y chậm rãi ngồi dậy, nhìn đôi bàn tay trắng nõn không tì vết, rồi lại nhìn cảnh vật xa lạ mà quen thuộc trong phòng. Một nụ cười giễu cợt nở trên môi Vu Minh, y cất giọng nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự phấn khích khó che giấu.
"Ta đã trở về."
"Nguyễn Thuận ơi Nguyễn Thuận…”
Ánh mắt của Vu Minh xuyên qua cửa sổ hướng về phía hoàng cung xa xôi như có thể nhìn thấy vị hoàng đế trẻ tuổi đang ngồi trên ngai vàng.
Hưng Long năm thứ ba mươi ba, thiếu niên Tế sư Vu Minh mang theo linh hồn Quốc sư từ kiếp trước trở về, cả một ký ức về tương lai đẫm máu và lời thề sẽ viết lại tất cả.
Trận đại huyết tế đã kết thúc, bánh răng đã bắt đầu xoay