Đêm hôm đó, nhân lúc Từ Kiêu Chiến bị Nguyễn Thuận gọi đi nói chuyện về việc sắp xếp cho người dân, Lý Trường và Trương Vũ lẻn vào thư phòng của hắn, sau một hồi lục soát, Trương Vũ phát hiện một ngăn kéo bí mật dưới sàn nhà. Bên trong là một tập giấy tờ, ghi chép chi tiết việc mua các loại đất đá kém chất lượng với giá rẻ mạt, nhưng lại khai khống giá lên gấp mười lần để tham ô ngân sách tu sửa đê điều, tất cả đều có con dấu riêng của Từ Kiêu Chiến.
Mỗi vị quan lại đều có ấn triện của chức quan đó, nhưng con dấu riêng thì là của riêng bản thân, đại diện cho chính cá nhân mình.
"Tìm thấy rồi!" Lý Trường cầm tập giấy tờ, giọng run lên vì phẫn nộ: "Đây là bằng chứng không thể chối cãi! Từ Kiêu Chiến! Giỏi thật đấy."
…
Khi Lý Trường và Trương Vũ trình lên những bằng chứng đầu tiên, không khí trong gian nghị sự trở nên ngột ngạt. Các quan viên địa phương sợ hãi, những người theo hầu Thái tử thì phẫn nộ, nhất là Vương An, mọi ánh mắt đều nhìn về phía Từ Kiêu Chiến.
"Điện hạ, bằng chứng đã rõ ràng." Vương An lên tiếng: "Nên lập tức bắt giữ Từ Kiêu Chiến để thẩm vấn, tránh hắn ta chạy trốn hoặc tiêu hủy chứng cứ, bắt khai ra còn có ai đứng sau không, thần nghĩ ở kinh thành không thoát khỏi liên can được!”
“Cho gọi nhân chứng.” Nguyễn Thuận nhẹ nhàng ra lệnh, giọng nói khá nhẹ nhưng đầy sức nặng, uy áp của trữ quân khiến mọi người không rét mà run.
Mấy tên đầy tớ bị quan binh áp giải lên, mồm năm miệng người khai ra Từ Kiêu Chiến, chính hắn đã sai bọn họ làm việc, sau đó thưởng rất nhiều, trong giấy tờ còn có một đống khế đất khế ruộng, cửa hàng trang sức linh tinh, tất cả đều chặt chẽ không một chỗ hở.
Nguyễn Thuận im lặng, ánh mắt hắn lướt qua những tờ giấy có con giấu rõ ràng, những vật chứng, những nhân chứng, các gã người hầu bị bắt… Tất cả đều quá trùng hợp, hệt như một màn kịch được dàn dựng kỹ lưỡng, Nguyễn Thuận nghĩ vẫn còn có những điều chưa kịp điều tra, chưa kịp rõ ràng, nhưng trước áp lực của đám đông và trách nhiệm phải có một câu trả lời cho thảm họa, hắn buộc phải đưa ra quyết định bắt giữ Từ Kiêu Chiến và Từ Bác, những ai liên quan bị cấm túc trong phủ, quan binh vây chặt như thùng sắt, mà nhà lao nơi giam giữ Từ Bác và Từ Kiêu Chiến thì Cấm vệ quân tự mình trông coi, đến nỗi một con ruồi muốn bay ra chẳng được, mà một con giun muốn bò vào cũng chẳng cho.
TTQ có lời mún lói: Mọi người biết Giang An là gì không, lấy An Giang của nước mình đảo ngược lại đó hahahaha