Chương 13: Manh mối (3)

Đêm khuya thanh vắng, Lý Trường với Trương Vũ ngồi trong một quán rượu nhìn khá đắt đỏ sang trọng ở trấn trên. Mấy ngày điều tra vụ đê vỡ vẫn không có manh mối gì khiến hai người đều cảm thấy bực dọc, hỏi ai miệng cũng kín như hũ nút. Đúng lúc đó, một bóng người lẻn vào quán rượu, hắn ta mặc bộ quần áo vải thô, dáng vẻ một tên đầy tớ nhưng lại lén lút đi về phía gian thứ nhất ở trên cao – là gian có giá cả mắc nhất, đã vậy còn nói nhỏ cho gã sai vặt của quán cái gì đó, lát sau thấy gã sai vặt mang một bình rượu màu xanh lơ đi vào phòng hắn.

"Ta nhớ ra rồi!" Trương Vũ đột nhiên thốt lên: "Tên này là gã đứng canh cổng ở phủ của Từ Kiêu Chiến! Hôm trước chúng ta đến, là hắn mở cửa cho chúng ta!"

“Hải Hồng Thực Tửu…”

“Cái gì?”

“Ánh sáng tím, Hải Hồng Thực Tửu.”

Lý Trường và Trương Vũ giật mình nhìn nhau, rõ ràng hai người thấy bình rượu có màu xanh lơ, nhưng khi bước đi dưới ánh đèn l*иg treo trên cao, họ lại thấy chiếc bình lóe lên màu ánh tím… phút chốc hai người cảm thấy như có tia sáng lướt qua, giải đáp nghi vấn mấy ngày nay.

Hải Hồng Thực Tửu nổi danh khắp Thanh Tùy, là một loại rượu được đựng trong bình ngọc màu xanh lơ, nhưng cái quý ở nó là ánh tím phát ra khi ở dưới ánh mặt trời hoặc ánh nến, ấy là do Hải Hồng Thực Tửu là thứ rượu được một lão thầy tu đã xuất gia ủ, vị ngon nơi đầu lưỡi và ánh tím để nhận biết khiến nó đắt đỏ chỉ có giới quý tộc mới dám uống, quán rượu này có đúng ba bình Hải Hồng Thực Tửu chưa ai có thể mua, giá một bình bằng cả tháng lương của họ, một tên đầy tớ như kia sao có thể mua nổi?

Hai người nhìn nhau, đều thấy sự kỳ lạ trong mắt đối phương, họ lén quan sát, thấy căn phòng của tên đầy tớ kia không chỉ gọi rượu đắt mà còn lén gọi thêm vũ nữ đầu bảng đến hầu rượu, tiêu tiền không chớp mắt.

Lý Trường không khỏi ngưỡng mộ trí nhớ của Trương Vũ, mắt hắn sáng lên: "Đầy tớ canh cửa giờ lương cao vậy à? Đệ nghĩ đây là điểm đột phá trong manh mối, huynh đệ chúng ta cứ tiếp tục với những tên đầy tớ khác trong phủ đi.”

Hai người lập tức trở về, mấy ngày sau họ bí mật điều tra những người hầu khác của phủ Từ Kiêu Chiến. Quả nhiên họ phát hiện có vài tên có bề ngoài ăn mặc giản dị nhưng lại lén lút tiêu tiền như nước, có tên còn mua cả nhà lầu ở phố chợ. Điểm chung ở các tên này đều không phải người hầu thân cận của Từ Kiêu Chiến, có người là gã sai vặt ở xó bếp, có người đứng canh cửa, có người lại là người chăm chuồng gà, quét phân ngựa,…