Chương 12: Bế tắc

"Đúng vậy." Nguyễn Thuận hỏi, giọng lạnh lùng: " Vậy theo ngươi thì ai nên là người trả lời câu hỏi này?"

Vu Minh cúi đầu: "Tế ti tư không được phép tham dự chính sự.”

Vẻ mặt khiêm tốn của Vu Minh được Nguyễn Thuận nhìn thấy hết, Nguyễn Thuận không phải kẻ coi trọng bề ngoài, Vu Minh đẹp như vậy nhưng hắn cũng chẳng bỏ vào mắt, lúc đầu biết người đồng hành là Vu Minh, Nguyễn Thuận còn cảm thấy y là bình hoa di dộng, chỉ biết quanh quẩn trong Tế ti tư lo việc thờ phụng ban phúc, thêm cả vẻ bề ngoài lạnh nhạt như đóa lưu ly trong suốt càng khẳng định suy đoán trong lòng Nguyễn Thuận, giờ đây nhìn thấy sự nhanh nhạy của y cùng với lý trí bình tĩnh và quan sát đầy tỉ mỉ, gương mặt Vu Minh cúi đầu trước Nguyễn Thuận, lông mi cong dài cùng với vết son đỏ là dấu hiệu của Tế ti tư giữa trán, khuynh nước khuynh thành lại không hèn mọn bợ đỡ, Nguyễn Thuận cảm thấy suy nghĩ lúc trước của mình có lẽ đã sai rồi, mấy ngày qua thấy y sắn tay áo giúp đỡ dân chúng không ngại bẩn ngại dơ, giống như thần minh bước xuống ngai cao, thiếu niên như trăng như sao hòa mình nơi pháo hoa hồng trần, Nguyễn Thuận cảm thấy có gì đó âm ỉ trong lòng.

Một cảm giác không biết gọi tên…

Vương An căm giận nhìn đống nhà cửa đã nát bấy chôn vùi trong bùn đất, quả nhiên có người đứng sau, nếu việc này dám liên lụy đến hắn, hắn thề sẽ khiến tên kia sống không bằng chết! Đúng là quan tốt của Nam quốc! Một đám quan tốt vì nước vì dân!

Mọi người vào phủ của Từ Kiêu Chiến ở trấn trên nghỉ tạm, vì Vương An là người duyệt trực tiếp khoản chi phí đã cấp cho công trình này nên hắn tự động xin ở lại để Nguyễn Thuận giám sát cũng như tránh hiềm nghi, Nguyễn Thuận lập tức sai Lý Trường và Trương Vũ bí mật tìm hiểu.

Hai người bọn họ lần theo những người thợ xây cũ để hỏi chuyện, tìm đến những kẻ giám sát từng làm việc tại công trường đê điều, nhưng không biết có phải đã thống nhất từ trước hay không, tất cả mọi người đều sợ hãi tránh né không gặp, có trả lời cũng chỉ bao gồm ba chữ sau: không biết, không hiểu, không thấy… thế nhưng đây là nhân chứng, Nguyễn Thuận đã ra lệnh không thể tra tấn hay dùng hình, bắt ép được, phút chốc cuộc điều tra đi vào ngõ cụt, đoàn người phải ở phủ của Từ Kiêu Chiến thêm mấy ngày, chuyến đi lại kéo dài ra.

Trương Vũ và Lý Trường cảm thấy có hơi nản lòng, nhưng làm quan bao năm nay, chút bế tắc này có là gì?