Chương 11: Manh mối (2)

Nguyễn Thuận nhìn Từ Kiêu Chiến bằng ánh mắt đánh giá, gật đầu hài lòng: "Khanh đã vất vả. Cứ tiếp tục công việc."

Khi Từ Kiêu Chiến lui ra, Nguyễn Thuận đứng dậy quyết định tự mình đến hiện trường đê vỡ, Vu Minh lặng lẽ đi theo sau như một cái bóng. Đứng trước vết sạt lở khổng lồ như vết thương đất mẹ, Nguyễn Thuận trầm ngâm, mọi chuyện cứ kỳ lạ khiến người ta không khỏi suy nghĩ, lúc ấy Vu Minh bước lên cắt ngang suy nghĩ của Nguyễn Thuận, nói giọng nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng:

“Có gì đó kỳ lạ.”

“Vu tế sư có phát hiện điều gì à?”

"Điện hạ, xin ngài nhìn kỹ." Ngón tay thon dài của y chỉ vào những lớp đất đá lộ ra bên trong khi cơn lũ quét qua, y chưa kịp nói thì một giọng nói nhanh nhảu đã chen vào:

"Những viên đá tảng này có kích thước không đều, thậm chí có viên còn vỡ vụn. Cứ sau tám mươi năm triều đình sẽ tu sửa nơi này một lần, năm Hưng Long thứ ba bệ hạ đã cho một khoản tiền kếch xù để tu bổ kênh đào và đê điều, Công bộ Lang trung năm đó trình bản báo cáo công trình, thề thốt chất lượng noi theo các bậc tiền bối, có thể tồn tại đến trăm năm, bây giờ mới ba mươi năm đã làm vỡ đê thì thật sự là…” Hộ bộ Lang trung Vương An nói, giọng không khỏi châm chọc móc mỉa, năm đó là hắn duyệt thẳng văn bản xin kinh phí để xây đê sông Hậu này, rõ ràng một khoản tiền rất lớn, nay lại thấy chất lượng công trình kém như vậy, coi Hộ bộ bọn hắn là mắt mù? Muốn nuốt hết tiền vào túi riêng sao? Lần sập đê này mà có người đứng sau thao túng thì chắc chắn hắn sẽ không thoát khỏi liên can, thật sự hắn cũng không biết liệu có ai đứng sau hay không, thế nên bây giờ tỏ thái độ trước tránh cho sau này mọi việc phát sinh theo cách không ngờ tới.

Vu Minh không để ý đến sóng ngầm giữa các vị quan lại, y nói tiếp: “Nhìn thì thấy chất kết dính giữa chúng là loại đất sét rẻ tiền, dễ bị nước bão hòa và bào mòn. Một công trình trọng yếu như đê điều lại được xây bằng thứ vật liệu và kỹ thuật thô sơ đến vậy, thực là khó hiểu."

Vương An cười giễu, không hề khó hiểu, chỉ là Vu tế sư muốn giữ mặt mũi cho cái đám quan lại đυ.c nước béo cò nên mới không nói thẳng thôi.

Nguyễn Thuận cúi xuống, dùng tay không bốc lên một nắm đất ướt nhão, ánh mắt ngày càng tối sầm, dưới mí mắt hắn và phụ hoàng mà còn có thể kiếm một vố lớn như vậy, thực sự là quá thiếu sót rồi.