Lan Trầm không ngờ tâm tư của mình lại bị vô tình vạch trần, nét mặt thoáng chốc khựng lại. Trong khoảnh khắc, hắn nhanh chóng nghĩ ra một lý do: “Bệ hạ, vi thần hơi bị say xe, có thể cho phép vi thần xuống đi bộ theo ngài không?”
Nếu có thể rời khỏi khoang xe, việc tìm cách hành động tiếp theo sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Bề ngoài hắn tỏ ra bình tĩnh nhìn Yến Hách, nhưng thực chất trong lòng đang thấp thỏm lo âu. Vừa suy tính cách rời đi, vừa âm thầm đếm thời gian để tìm Lý Cẩm Tư.
Hai người nhìn nhau trong giây lát, Yến Hách quét mắt về phía rèm xe, chậm rãi nói: “Dừng.”
Âm cuối của y kéo dài, giọng điệu mang chút bất đắc dĩ, như thể đang chán ngán đến cùng cực. Hoặc có lẽ đã quá quen với dáng vẻ thờ ơ của Lan Trầm, nên y âm thầm mong chờ đối phương sẽ gây ra chút động tĩnh để gϊếŧ thời gian.
Chiếc xe ngựa từ từ dừng lại. Lan Trầm định đứng dậy hành lễ tạ ơn, nào ngờ bóng một người chợt phủ xuống. Ngẩng lên đã thấy Yến Hách bước ra khỏi xe trước cả hắn.
Lan Trầm: “......”
Kế hoạch thay đổi.
Hắn chưa từng tiếp xúc nhiều với Yến Hách, nên tự nhiên cũng không nhận ra hành động này có gì khác thường. Không thể hỏi rõ lý do xuống xe, hắn chỉ còn cách cắn răng bước theo sau.
Trời sắp tối, trong gió tuyết lất phất chỉ có vài bóng người thưa thớt trên đường.
Yến Hách nghiêng người nhìn bóng dáng vừa chui ra từ trong xe, kèm theo đó là vài tiếng ho truyền đến. Y đưa tay vào ngực áo mò tìm một lúc.
Gò má Lan Trầm bị gió lạnh làm cho cứng đờ, tiện tay kéo chặt áo choàng trên người. Hương thơm từ chiếc áo choàng theo luồng khí lạnh tràn vào mũi, khiến hắn nhớ ra đây là áo của Lan Ngọc Giai.
Hắn nhíu mày, tay cởϊ áσ choàng ra ném ngược về phía khoang xe. Ngẩng đầu định bước xuống, chợt phát hiện một bàn tay đang dừng lơ lửng giữa không trung, trong lòng là một viên Lê Cao Đường nằm yên lặng.
Hắn nhìn về phía chủ nhân của bàn tay, ánh mắt lộ vẻ bối rối: “Bệ hạ ban cho vi thần sao?”
Yến Hách liếc nhìn chiếc áo choàng bị hắn bỏ lại, giọng nói mang theo sự hài lòng: “Không phải ban, chỉ là muốn đưa cho ngươi thôi.”
Nghe vậy, Lan Trầm đưa tay định lấy viên Lê Cao Đường, nhưng bất ngờ bị Yến Hách nắm chặt tay. Chưa kịp phản ứng, y đã thuận thế đỡ lấy và bước xuống xe một cách tự nhiên.
Khi buông tay ra, viên Lê Cao Đường đã nằm gọn trong lòng bàn tay Lan Trầm.
Hắn bóc lớp vỏ kẹo, nhìn kỹ thì thấy không khác gì so với loại mà hắn thường dùng hằng ngày. Chỉ có điều hôm nay hắn quên mang theo khi ra ngoài, sau đó thái giám đã đưa cho hắn, không ngờ trên người Yến Hách cũng có. Xem ra, việc nghị sự cùng quần thần hàng ngày cũng khiến yết hầu khô rát.
Lan Trầm ngậm viên Lê Cao Đường vào miệng, hương vị lê thanh ngọt mát lạnh nhanh chóng lan tỏa khắp khoang miệng, cổ họng khô khốc của hắn dần được xoa dịu.
Thực ra, mỗi khi ở cùng Yến Hách, thỉnh thoảng hắn cũng nhận được một vài ân huệ nhỏ nhặt, giống như người ta cho mèo con hay chó con ăn vặt vậy. Nhưng so với sự tôn trọng dành cho một con người, cách đối xử này càng khiến hắn cảm thấy mình giống như một thú cưng hơn là được sủng ái.
Hai người đứng trên con đường dài, xung quanh là biển tuyết trắng xóa. Ánh sáng từ những chiếc đèn đá soi rọi con đường phía trước trong đêm tối lạnh lẽo.
Lan Trầm liếc mắt về phía trà lâu, đang suy nghĩ cách thoát thân thì bất chợt quay đầu, chạm phải ánh mắt chăm chú của Yến Hách đang nhìn mình.
Sự quan sát lặng lẽ này khiến Lan Trầm sinh ra cảnh giác. Lúc này, hắn dần hiểu rõ thế nào là "kính quân như kính hổ". Tâm tư của bậc đế vương, hắn không dám đoán, cũng không thể đoán thấu. Nhưng tâm tư của chính mình lại như bị phơi bày hoàn toàn, chỉ cần sơ hở một chút là sẽ lộ ra dấu vết. Thêm vào đó, hắn vốn không hiểu rõ Yến Hách, luôn cảm thấy đối phương như một bóng ma âm u bao quanh mình, lặng lẽ nắm bắt từng cử chỉ của hắn.
“Bệ hạ.” Lan Trầm bước lên một bước, cố gắng để giọng nói lớn hơn: “Không biết Bệ hạ muốn đi đâu?”
Yến Hách đảo mắt nhìn xung quanh, đáp: “Câu này lẽ ra bản vương nên hỏi ngươi mới đúng. Vừa rồi ngươi nhìn đông nhìn tây, định đi đâu?”
Lan Trầm thầm oán trách trong lòng. Làm sao có thể nói cho Yến Hách biết rằng hắn muốn đến trà lâu nơi đang diễn ra buổi tiệc? Một là hắn hướng tới Lý Cẩm Tư, hai là nếu để lộ việc Hoàng đế đi cùng, chắc chắn sẽ gây xôn xao dư luận. Nghĩ tới nghĩ lui, hắn vẫn không tìm được lý do thích hợp. Với Yến Hách đi theo, làm sao bây giờ để gặp riêng Lý Cẩm Tư?
Đáng tiếc, dù gãi đầu suy nghĩ cả buổi vẫn không ra kết quả, Lan Trầm quyết định thành thật khai báo: “Bẩm Bệ hạ, vi thần muốn trở lại trà lâu để hỏi thăm về tỷ tỷ.”
Nếu lấy Lan Ngọc Giai làm cái cớ che chắn mà bị liên lụy, hắn thà bị Yến Hách từ chối còn hơn.
Yến Hách cụp mắt nhìn xuống đầu hắn, thực sự muốn mở tung ra xem bên trong chứa những gì. Tuy nhiên, thấy hắn thành thật trả lời, lại vì chuyện liên quan đến người thân, y liền thuận nước đẩy thuyền chấp thuận yêu cầu của hắn: “Vậy thì cần gì phải giấu giếm. Ta sẽ đi cùng ngươi một chuyến.”
Nói đoạn, y ra hiệu cho xe ngựa quay đầu, chuẩn bị lên xe rời đi.
Nào ngờ Lan Trầm đột ngột bước lên một bước, chắn ngang đường đi của y, nói: “Bệ hạ, trời đã muộn rồi, nếu xảy ra chuyện gì bất trắc, vi thần há chẳng phải chịu tội chết hay sao? Bệ hạ không bằng hồi cung trước, vi thần nhất định sẽ nhanh chóng giải quyết xong việc.”
Ý định chia đường lộ rõ, Yến Hách nghe xong trầm ngâm trong chốc lát, hơi cúi đầu xuống, nói: “Ta hồi cung, ngươi không ở đó, vậy ai hầu hạ?”