“Bệ hạ?” Lan Trầm theo bản năng muốn rút tay lại, nhưng sức mạnh của Yến Hách quá lớn, khóa chặt hắn không thể động đậy. Hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn nắm đấm của mình bị y khống chế.
Nghe nói Yến Hách không thích tiếp xúc cơ thể với người khác, nhưng hắn lại không đồng tình với điều đó. Ít nhất là trong những đêm hầu hạ, Yến Hách luôn lật người hắn qua lại, đôi bàn tay kia hầu như không rời khỏi thân thể hắn.
Cho nên hiện tại hắn không thể đoán được người này rốt cuộc muốn làm gì, chỉ cảm thấy một áp lực nặng nề ập tới, khiến hắn lo lắng không dám hành động thiếu suy nghĩ, ánh mắt cũng chỉ có thể dán chặt vào gương mặt không cảm xúc đối diện.
Thực ra, những lần tiếp xúc gần gũi như thế này không hề ít, đặc biệt là vào đêm khuya. Vầng trán trên gương mặt này thường đọng lại những giọt mồ hôi, đường nét mờ ảo trong bóng tối khiến người ta kinh tâm động phách. Không thể phủ nhận, Yến Hách sở hữu một gương mặt dễ khiến người khác mê đắm, dù đôi mắt âm trầm kia hoàn toàn vô cảm, nhưng khí chất toát ra từ người y luôn mang một sức hút kỳ lạ.
Nhưng không ai dám có ý đồ xấu với gương mặt này, hay nói đúng hơn, không ai dám có tà niệm với vị Hoàng đế thất thường này.
Ngay cả từng cử chỉ nhỏ lúc này, Lan Trầm cũng phải cẩn thận suy đoán ý nghĩ của y, để tránh như lời đồn đại mà vô tình chọc giận long nhan, khiến bản thân chết không nơi chôn thây.
Lan Trầm nhẹ nhàng điều chỉnh hơi thở, chỉ thấy Yến Hách quan sát trong chốc lát rồi ngẩng đầu lên, lạnh lùng hỏi: “Đau?”
“Gì cơ?” Lan Trầm hơi loạn nhịp thở, thoáng sững người, cúi đầu nhìn xuống cổ tay, mới phát hiện vẫn còn một vết đỏ chưa tan, là do lúc ngã bị siết chặt gây ra. Ngay lập tức, hắn hiểu ra ý của đối phương, liền lắc đầu đáp: “Không đau.”
Không chỉ không đau, mà thậm chí cũng không dám đau.
Trong lúc nói chuyện, hắn chợt cảm thấy lòng bàn tay mát lạnh, khi nhìn kỹ lại thì phát hiện bàn tay mình đã bị lật lên. Mồ hôi nóng trên lòng bàn tay dần bốc hơi theo nhiệt độ, đồng thời câu hỏi của Yến Hách cũng vang lên.
“Nếu không đau, sao lòng bàn tay lại đổ mồ hôi?” Yến Hách dùng đầu ngón tay lau nhẹ lòng bàn tay của hắn, giọng chất vấn lạnh nhạt nhưng đầy chắc chắn: “Chẳng lẽ là vì chột dạ?”
Nghe vậy, Lan Trầm lập tức rút tay về, ngay cả can đảm nhìn y cũng không còn, chỉ nhẹ giọng đáp: “Xin Bệ hạ thứ lỗi, vi thần không hiểu rõ thánh ý.”
Tuy nhiên, giọng nói của hắn vì ảnh hưởng của bệnh họng trở nên rất khẽ, lời vừa thốt ra lại càng khiến hắn trông thiếu tự tin hơn.
Yến Hách nghe xong liền bật ra một tiếng cười khẽ khó hiểu, sau đó đứng dậy nằm trở lại chiếc ghế ngồi hẹp, xếp chéo hai chân, tùy ý dùng đầu ngón tay vén một góc rèm xe lên, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ không thể đoán được vui buồn.
Khi Yến Hách vén rèm, Lan Trầm liếc mắt nhìn qua khe cửa sổ, phát hiện họ vẫn đang ở trong khu phố, trong lòng càng thêm nghi hoặc. Hắn định hỏi Yến Hách vì sao xuất hiện ở đây, nhưng khi nhìn thấy sắc mặt âm u của đối phương liền từ bỏ ý định.
Hắn không muốn chọc giận một người mà hắn hoàn toàn không hiểu.
Lan Trầm thận trọng đánh giá Yến Hách, nhận thấy y vẫn giống như lần đầu gặp hai năm trước – toàn thân tỏa ra vẻ xa cách, khuôn mặt kiêu ngạo và lạnh lùng, như một con rắn đã cuộn mình trên ngai vàng nhiều năm, chờ đợi thời cơ để hành động.
Một người sâu không lường như vậy thật khó để tiếp cận, càng khó để làm ấm. Chính vì thế, Lan Trầm luôn giữ đúng phận sự của một nam sủng, phục vụ bên cạnh quân vương. Dù hai năm trước hắn đã từng cầu xin cái chết trên long sàng, nhưng chưa bao giờ cho rằng Yến Hách có lòng tốt nhất thời, mà chỉ coi đó là may mắn thoáng qua.
Lan Trầm nhìn cổ tay không còn dấu vết thương tích, suy nghĩ quay lại bữa tiệc hôm nay. Hắn muốn biết tỷ tỷ có thực sự bình an như lời Lan Ngọc Giai nói hay không. Cách bảo thủ nhất lúc này chỉ có thể là đi gặp Lý Cẩm Tư.
Lúc này nếu trở về cung, e rằng sẽ rất khó để xin chỉ dụ ra ngoài một lần nữa. Dù có lấy lý do liên quan đến Lan Ngọc Giai, cũng không tiện gặp riêng Lý Cẩm Tư.
Suy đi tính lại, đêm nay quả thực là thời cơ tốt nhất. Dù Lý Cẩm Tư đã không ở Dũ Châu nhiều năm, nhưng khi nhắc đến tỷ tỷ, thái độ của gã đối với Lan Ngọc Giai rõ ràng khác biệt hẳn, chắc chắn là nắm được điều gì đó bên trong.
Nhớ lại vẻ mặt đắc ý của Lý Cẩm Tư khi đề cập đến chuyện của tỷ tỷ, Lan Trầm càng cảm thấy sự việc có điều kỳ lạ. Hắn quyết định tìm cớ tạm thời thoát khỏi Yến Hách, đợi đến khi tiệc tan thì chặn Lý Cẩm Tư lại để hỏi cho rõ ràng.
Trong lúc suy nghĩ, Lan Trầm đã đưa ra quyết định. Khi ngẩng đầu lên nhìn đối phương, hắn chợt cứng người. Bốn mắt chạm nhau, trong khoảnh khắc ấy, một cảm giác lạnh lẽo từ dưới lòng bàn chân bỗng dâng lên, đôi chân như bị thứ gì đó vô hình lặng lẽ cuốn chặt lấy mắt cá, khiến hắn không thể nhúc nhích.
Yến Hách khẽ nhướng mày, ánh mắt như cười mà không cười nhìn hắn, thốt lên: “Muốn chạy?”