Chương 7: Quân vương

Lan Trầm đầy kinh ngạc, chưa đợi xe chạy ổn định đã vội vàng thoát khỏi vòng tay người kia, cố gắng giữ khoảng cách. Sự bình tĩnh trên gương mặt hắn đã bị sự cố bất ngờ phá vỡ, tay chân luống cuống kéo giãn khoảng cách với đối phương. Khi ngẩng đầu lên, một gương mặt lạnh lùng, âm u hiện ra trước mắt.

Trong lòng hắn thắt lại, mọi phiền muộn trước đó đều tan biến, không kịp chỉnh trang dung mạo liền vội vàng hành lễ: “Thần bái kiến Bệ hạ.”

Trước khi vén rèm xe lên, hắn đã nghĩ đến vô số khả năng: có thể là ám sát, có thể là mai phục, nhưng tuyệt nhiên không ngờ sẽ gặp... Yến Hách.

Hơn nữa, theo hiểu biết của hắn, Yến Hách không thích ra ngoài, thường tự nhốt mình ở Thái Cực Điện đến tận khuya mới về tẩm điện. Vậy hôm nay tại sao đột nhiên xuất hiện ở nơi này? Và... lời nói lúc nãy giữa hắn và Lan Ngọc Giai, Yến Hách đã nghe được bao nhiêu?

Hắn không dám nghĩ thêm, cũng không dám đoán bừa, chỉ có thể ngồi yên chờ xem diễn biến tiếp theo.

“Đứng dậy đi.” Vài chữ ngắn gọn không thể đoán ra được cảm xúc của vị Hoàng đế.

Giọng nói trầm thấp của Yến Hách mang theo sự lạnh nhạt, khiến da đầu Lan Trầm tê dại. Dù bên trong xe ngựa ấm áp, nhưng áp lực không khí lại thấp đến đáng sợ, giống như đang ở trong khu rừng nhiệt đới ẩm ướt và oi bức, khiến người ta không thể ngồi yên, càng khó đoán được suy nghĩ của người trước mặt lúc này.

Khẽ nâng mắt lướt qua, hắn nhìn thấy Yến Hách khoác trên mình chiếc áo bào đen thêu hoa văn kim tuyến tối màu, tùy ý dựa nghiêng trên ghế ngồi. Đôi chân dài không chỗ để, thoải mái gác sang một bên, dáng vẻ lười biếng nhưng đầy bá đạo. Không hiểu vì lý do gì, mái tóc của y ngắn hơn người thường, điều này làm tăng thêm hai phần nét hoang dã cho gương mặt ấy. Ánh mắt dò xét của y lặng lẽ di chuyển khắp nơi, giống như một con rắn độc đang lượn lờ trong bóng tối, tạo nên cảm giác nguy hiểm kỳ dị, khiến không gian trong xe càng trở nên chật chội.

Đúng lúc Lan Trầm chuẩn bị đứng dậy theo lệnh, chiếc xe ngựa đang phóng nhanh bỗng lại rung lắc dữ dội. Trong lòng hắn thầm kêu không ổn, ánh mắt nhanh chóng quét qua xung quanh, chuẩn bị tìm một vị trí thuận tiện để ngã xuống. Đột nhiên, cổ tay hắn bị một lực mạnh khóa chặt, không hề tốn sức đã ghì lấy hắn, rồi mạnh mẽ kéo về phía trước. Hắn chỉ kịp trơ mắt nhìn mình ngã trở lại vào lòng Yến Hách.

Một làn hương trầm nhẹ nhàng lan tỏa quanh chóp mũi, cổ tay hắn bị Yến Hách nắm chặt, còn tay kia trong lúc hoảng loạn vội vàng chống đỡ vào cánh tay y. Gò má hắn chạm vào l*иg ngực của đối phương, dù cách lớp áo bào nhưng vẫn cảm nhận được hơi ấm và nhịp tim mạnh mẽ.

Lan Trầm cứng đờ tứ chi, không dám cử động lung tung. Khi xe ngựa đã đi được một đoạn, hắn mới vội vàng thoát khỏi lòng y lần nữa, lo sợ rằng hành động đường đột sẽ khiến long nhan nổi giận.

Nhưng do tư thế ngã vừa rồi quá gượng gạo, cộng thêm việc duy trì trạng thái đó lâu, khi đứng dậy tìm chỗ ngồi, chân hắn có chút mỏi. Tay vịn vào cánh tay Yến Hách bất giác dùng thêm lực để giữ thăng bằng, mãi đến khi ổn định thân hình mới ngồi xuống một bên, đồng thời cũng buông lỏng đôi tay đang nắm lấy.

Hắn cúi mắt nhìn xuống lòng bàn tay mình khép lại, cảm thấy như có cảm giác bỏng rát. Vừa rồi, qua lớp quần áo, hắn đã vô tình chạm vào cánh tay săn chắc đầy sức mạnh của y – khác biệt so với những lần họ gần gũi không mảnh vải che thân.

Họ dường như... chưa bao giờ tiếp xúc gần gũi trong trạng thái chỉnh tề trang phục.

Dù đã có hai năm da thịt quấn quýt, nhưng mỗi lần rời giường, cả hai đều mang dáng vẻ xa lạ.

Yến Hách thấy hắn cúi đầu im lặng, ánh mắt đăm đắm nhìn lòng bàn tay, trên gương mặt lãnh đạm của vị hoàng đế chợt hiện lên một tia gợn sóng. Y chăm chú nhìn Lan Trầm, hỏi: “Ngươi đang nhìn gì?”

Tiếng nói vừa dứt, toàn thân Lan Trầm căng thẳng, lòng bàn tay lập tức siết chặt thành nắm đấm. Nghĩ đến những suy nghĩ hỗn loạn vừa rồi, hắn chột dạ rút tay về trong tay áo, nhanh chóng dàn xếp lại tâm trí rối bời, đáp lời với giọng hơi mất tự nhiên: “Bẩm Bệ hạ, không có gì.”

Yến Hách híp mắt lại, rõ ràng là không tin. Đôi chân gác chéo lên nhau, y chống cằm quan sát dáng vẻ thất thần của Lan Trầm, ánh mắt sắc bén như muốn xuyên thấu người đối diện.

Bị nhìn chằm chằm, Lan Trầm càng cảm thấy không thoải mái. Nghĩ đến ý nghĩ thoáng qua vừa rồi, cảm giác chột dạ lại ùa về, thậm chí lòng bàn tay giấu dưới tay áo cũng bắt đầu đổ mồ hôi. Hắn chỉ muốn nhảy ra khỏi xe mà trốn thoát.

Trong khoang xe rơi vào sự im lặng kỳ quái. Lan Trầm ngồi như ngồi trên đống kim, cố gắng hết sức để nghĩ ra chủ đề nói chuyện, nhưng hoàn toàn trống rỗng. Hóa ra, dù đã quen biết hai năm, số lần họ thực sự trò chuyện đếm trên đầu ngón tay. Tất cả những gì họ có chỉ là những khoảnh khắc không thể miêu tả. Ngay cả khi cuồng nhiệt, những lời trêu đùa cũng hiếm khi được thốt ra. Giờ đây, trong không gian chật hẹp này, việc nói chuyện nghiêm túc quả thực khó như lên trời.

Đúng lúc hắn đang đau đầu, một bàn tay lớn bất ngờ xuất hiện trong tầm mắt, không nói không rằng nắm lấy bàn tay đang đổ mồ hôi của hắn. Theo tay áo bị kéo lên, cổ tay của hắn đột ngột hiện ra trước mắt cả hai.