Chương 5: Xa cách

Khi cơn gió lạnh trên con phố dài thổi thẳng vào mặt, Lan Trầm hơi ngẩng đầu hít sâu một hơi. Không khí giá rét xua tan sự hỗn loạn trong lòng, giúp hắn bình tĩnh lại, nhưng cũng khiến hắn không khỏi rùng mình.

Tiếng vó ngựa dần vang lên mỗi lúc một gần. Lan Trầm theo phản xạ nhìn sang, sắc mặt bỗng sững lại.

Chiếc xe ngựa này… không giống với chiếc lúc hắn đến. Chỉ có thị vệ đi cùng là không thay đổi.

Còn chưa kịp suy nghĩ kỹ, tiếng bước chân giẫm lên tuyết phía sau đã cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn.

Hắn quay lại, thấy Lan Ngọc Giai cầm một chiếc hộp gấm bước nhanh tới, bên cạnh còn có Mạc Tang Dữ và Lý Cẩm Tư.

Ánh mắt hắn thoáng qua một tia chán ghét, chỉ cảm thấy cuộc gặp gỡ hôm nay hoàn toàn vô nghĩa. Đặc biệt là khi nhớ lại những gì đã nghe trong bữa tiệc, cảm giác rùng mình lại trào lên. Hắn vô thức đưa tay ôm chặt lấy cánh tay mình, nhìn bọn họ đến gần, rồi lùi lại hai bước.

Nhìn thấy vậy, ánh mắt Lan Ngọc Giai dừng lại trên người hắn, sau khi quan sát kỹ mới phát hiện ra hắn ra ngoài mà không khoác áo choàng. Nghĩ rằng hôm nay hắn vội vã đến gặp mình, lòng y bỗng dâng lên một cảm giác ấm áp. Y liền cởϊ áσ choàng trên người xuống, nhanh chóng bước tới khoác lên vai Lan Trầm.

Lan Trầm đang thất thần, chợt nhận ra có người tiến lại gần. Đến khi phát hiện đó là Lan Ngọc Giai thì đã quá muộn, chiếc áo choàng ấm áp đã trùm lên người hắn, ngay lập tức xua đi cái lạnh thấm qua lớp y phục.

Sắc mặt hắn sững lại, sau đó nhận ra không thể tránh né, toàn thân bỗng căng cứng. Hơi thở bị bao trùm bởi một mùi hương quen thuộc, khiến hắn quên mất ý định từ chối.

Mùi hương này hắn nhớ rõ, là loại hương do chính gia tộc họ Lan chế tạo, chỉ có trong phòng của Lan Ngọc Giai.

Hắn khẽ cúi mắt, đầu mũi vẫn còn vương vấn hương thơm nhàn nhạt, nhìn chiếc áo choàng màu xanh đen trên người, chợt cảm giác như quay về những ngày còn ở nhà họ Lan, khi hắn và huynh trưởng lúc nào cũng ở bên nhau. Hồi đó, mỗi khi huynh trưởng chưa về vào nửa đêm, hắn sẽ ôm chăn trên giường của y, rúc vào mùi hương này, cuộn tròn trong chiếc giường rộng lớn chờ đợi.

Những lần bị đánh thức giữa đêm khuya, trong cơn ngái ngủ, hắn thấy bóng dáng quen thuộc liền theo phản xạ chui vào lòng y, chỉ khi nào cảm giác bất an tan biến mới có thể ngủ yên.

Và điều hắn quan tâm chưa bao giờ là bất cứ thứ gì khác, chỉ cần huynh trưởng còn về nhà là đủ rồi. Cũng chính vì vậy, hắn đã không nhận ra rằng mùi hương thoang thoảng trên y đã bị một mùi hương khác thay thế.

Nếu hắn phát hiện sớm hơn, liệu có thể hiểu được rằng đã có một người khác xen vào?

Nếu lúc đó có thể nhìn rõ bản chất sự việc, liệu những đêm dài thao thức chờ đợi có ít đi, và nỗi đau sau khi bị bỏ rơi có thể nhẹ bớt phần nào?

Chóp mũi Lan Trầm bỗng cay xè, cảm thấy bản thân năm xưa thật đáng thương vì quá ngây thơ.

Lan Ngọc Giai thấy hắn thất thần, tưởng rằng hắn bị lạnh, liền đưa tay nắm lấy vai hắn. Nhưng vừa chạm vào, y chợt phát hiện hắn không còn gầy gò như trước. Điều này khiến y an tâm hơn, đoán rằng sau khi rời khỏi mình, hắn đã không còn kén ăn nữa. Sống trong hoàng cung, chẳng thể tùy ý lựa chọn, vậy nên hắn mới có thể chăm sóc bản thân tốt hơn.

Khi khoảng cách giữa hai người dần thu hẹp, Lan Ngọc Giai cứ ngỡ rằng sự xa cách giữa họ đã biến mất, giống như trở về những tháng ngày cũ ở nhà họ Lan. Y khẽ thở dài, dịu giọng nói:

“Lý Cẩm Tư dù có vô lễ, nhưng đệ cũng đừng chấp nhặt. Đệ đã trưởng thành rồi, những chuyện nhỏ nhặt trong quá khứ đâu cần phải tính toán. Nếu ở trước mặt bệ hạ mà tùy tiện giận dỗi, chẳng phải sẽ liên lụy đến gia tộc sao?”

Y liếc nhìn chiếc xe ngựa phía sau Lan Trầm, biết hắn đã quyết tâm rời đi, liền nghiêm túc dặn dò:

“Lần sau ra ngoài gặp nhau đừng hấp tấp như vậy, nhớ mặc áo choàng cẩn thận. Huynh vẫn như trước đây, lúc nào cũng chờ đệ.”

Lời vừa dứt, Lan Trầm chậm rãi ngẩng đầu nhìn y. Trong đôi mắt dịu dàng của Lan Ngọc Giai, hắn nhìn thấy chính mình phản chiếu trong đó.

Ánh mắt ấy đầy tình cảm sâu lắng, chăm chú nhìn hắn - chính là thứ mà hắn đã từng khát khao có được, nhưng không thể. Dù lúc này Lan Ngọc Giai chẳng làm gì cả, hắn vẫn cảm thấy vô cùng đau đớn.

Toàn thân hắn lạnh buốt như rơi vào hầm băng, lập tức bị kéo về đêm tuyết hai năm trước. Tiếng cười nhạo của đám người hầu nhà họ Lan khi tiễn hắn lên kinh vẫn còn văng vẳng bên tai. Họ chế giễu hắn si mê mù quáng, sỉ nhục hắn chỉ là kẻ bị gia tộc nuôi dưỡng như một món đồ, nói rằng kiến thức của hắn là do ăn cắp mà có, chà đạp hắn đến mức không còn chút giá trị nào, cười nhạo hắn chỉ là một kẻ đáng thương bị đem đi làm vật hy sinh.

Vậy mà, khi những chuyện này qua miệng Lan Ngọc Giai, chúng lại trở thành: “Đã trưởng thành thì đừng để bụng.” Những lời quan tâm mà hắn từng tuyệt vọng mong chờ, giờ đây lại có thể dễ dàng nghe được đến vậy.

Những lời vô tình như vậy, ngày xưa hắn từng dốc hết lòng hết sức để cầu xin, cuối cùng chỉ đổi lại một thân đầy thương tích, thậm chí từng tuyệt vọng đến mức không muốn sống nữa.

Nỗi đau trong lòng Lan Trầm càng lúc càng sâu. Bàn tay Lan Ngọc Giai đặt trên vai hắn tuy không dùng sức, nhưng lại khiến hắn nghẹt thở đến mức cau mày. Một cơn lạnh buốt bất chợt dâng lên từ l*иg ngực, làm hắn phải đưa tay che miệng ho dữ dội, vội vã lùi ra sau mấy bước, tránh khỏi bàn tay của Lan Ngọc Giai.

“Vân Trạch.” Lan Ngọc Giai không ngờ hắn khó chịu đến vậy, định bước lên kiểm tra, nhưng thấy Lan Trầm càng lúc càng lùi xa.

Khoảng cách giữa hai người một lần nữa bị kéo giãn. Gió lạnh cuốn theo tuyết rơi lả tả dưới chân, trong khoảnh khắc, cả hai như bị phủ trong một màn trắng mờ ảo.

Xa cách, mong manh.

Lan Trầm cố gắng đè nén những cảm xúc cuộn trào trong lòng, nhưng không thể ngăn nổi cơn tê dại chua xót dâng lên khi ánh mắt chạm phải ánh mắt Lan Ngọc Giai. Cảm giác ấy lan ra khắp cơ thể, khiến hắn sững người trong chốc lát, gắng gượng ghép lại từng mảnh ký ức để tìm lại sự căm ghét dành cho người này.

Trái tim vốn đã nguội lạnh của hắn bất giác run rẩy, những chuyện cũ ồ ạt ùa về, kéo hắn chìm sâu vào ký ức năm xưa.

Hắn nhìn Lan Ngọc Giai đứng giữa gió tuyết, bất giác nhớ đến cái ngày mà chính người này đã dâng hắn cho hoàng đế. Khi đó cũng là một ngày gió rét chuyển mùa như thế này, chỉ khác là so với sự bình thản của hiện tại, đêm hôm ấy hắn đã đau đớn đến nhường nào, đâu chỉ đơn giản là tan nát cõi lòng.

Rõ ràng tất cả những tổn thương — bị phản bội, bị lợi dụng, bị sỉ nhục — đều do nam nhân trước mặt này gây ra. Vậy mà tại sao y vẫn có thể đứng trước mặt hắn với vẻ thản nhiên, phong thái đĩnh đạc, nói những lời tốt đẹp, ung dung dạy bảo hắn?

Lan Trầm mượn màn tuyết giăng đầy để che giấu sự chán ghét trong đáy mắt, tìm một cái cớ để nói:

“Gió tuyết lớn thế này, huynh trưởng nên về đi. Đêm nay ta còn phải hầu hạ long sàng.”

Câu nói này vốn là để phân rõ ranh giới, nhắc nhở Lan Ngọc Giai rằng hai người giờ đã khác xưa. Dù cả hai đều mang họ Lan, nhưng với thân phận hiện tại của hắn, lẽ ra y nên giữ khoảng cách mới phải.

Không ngờ, lời vừa dứt đã khiến Lan Ngọc Giai tức giận.