Lan Trầm khựng lại, khẽ nhíu mày. Hắn không vội hỏi, chỉ lặng lẽ nhìn về phía Lan Ngọc Giai — Tuấn Hàn chính là tên chữ của huynh trưởng hắn.
Lan Ngọc Giai vẫn giữ nét mặt bình thản, đối diện với ánh mắt hắn, ôn tồn nói:
“Chỉ là chuyện nhỏ, không đáng nhắc lại. Lý công tử đây say rồi.”
Nói đoạn, y nghiêng đầu ra hiệu cho tiểu đồng, ý bảo dẫn Lý Cẩm Tư đi.
Tiểu đồng lập tức bước tới, nhưng không ngờ Lý Cẩm Tư lại né tránh, bám chặt vào cánh tay Lan Ngọc Giai, giọng điệu vô lại:
“Ta đâu có say! Chuyện này ngươi không nhớ cũng phải thôi, dù sao chúng ta cũng ra tay trước khi kịp báo cáo. Nhưng sau đó chẳng phải ta đã khai hết rồi sao?”
Vừa nói, ánh mắt gã quét qua những người trong tiệc, hạ giọng tiếp:
“Huống hồ, ai có mặt ở đây mà từng học chung với chúng ta năm xưa, đều biết rõ chuyện này là vì ngươi. Ngươi còn giấu Vân Trạch, thật phụ lòng huynh đệ chúng ta.”
Lan Ngọc Giai liếc gã một cái, lạnh lùng hất tay ra rồi kéo giãn khoảng cách:
“Chuyện đã nói là hiểu lầm thì không cần nhắc lại nữa, tránh làm Vân Trạch khó chịu.”
“Không sao.” Lan Trầm bỗng lên tiếng: “Chuyện cũ đã qua rồi, hơn nữa hiện tại ta cũng đỡ hơn nhiều, không cần bận tâm.”
Dù nói vậy, nhưng thực tế bệnh của hắn vẫn chưa khỏi hẳn, ngay cả giọng nói cũng nhỏ hơn trước rất nhiều. Vì thế, cung nhân thường hay xì xào sau lưng, nói rằng hắn yếu ớt, mỗi lần hầu hạ hoàng thượng đều không chịu nổi mà mất tiếng.
Trước nay, hắn luôn nghĩ rằng chuyện này giống như lời Lan Ngọc Giai từng nói — chỉ là vô tình ăn phải thứ gì đó không hợp với dược liệu mà huynh trưởng đưa. Không ngờ bên trong còn có ẩn tình khác.
Nhất là khi nghe Lý Cẩm Tư cười cợt nhắc đến, trong lòng hắn lại càng gấp gáp muốn biết, rốt cuộc cái gọi là “hiểu lầm” này lớn đến mức nào, để đến mức có thể bất chấp cả tính mạng của hắn, chỉ để lấy lòng Lan Ngọc Giai.
Lan Ngọc Giai nhìn thoáng qua hai người, trầm ngâm một lát. Cuối cùng, khi quay lại đối diện với Lan Trầm, ánh mắt y lộ rõ vẻ áy náy, định lên tiếng khuyên nhủ:
“Vân Trạch, năm đó huynh không nói, cũng là vì muốn tốt cho đệ.”
Lan Trầm phớt lờ ánh mắt chất chứa tình cảm ấy, chỉ lạnh nhạt đáp:
“Huynh không cần lo, ta tin chuyện này không liên quan đến huynh.”
Vậy thì Lan Ngọc Giai chẳng còn lý do gì để ngăn cản nữa. Y ra hiệu cho tiểu đồng lui xuống, ánh mắt dịu dàng mà chăm chú nhìn Lan Trầm.
Lý Cẩm Tư thấy tiểu đồng bị đuổi đi, cả người như vừa thoát khỏi sự kìm kẹp, vẻ mặt khoa trương lại hiện lên. Nhớ đến âm mưu năm xưa, gã hào hứng tiến đến gần Lan Trầm, nói:
“Năm đó ngươi giành lấy chén trà của Tuấn Hàn, tự mình uống luôn thuốc độc bên trong. Thứ đó là do ta và mấy người khác lén bỏ vào, chủ yếu là để xem ngươi có thật lòng với Tuấn Hàn hay không thôi.”
Lời vừa dứt, nụ cười trên môi Lan Trầm cứng lại, ánh mắt cũng dần lạnh đi.
Lan Ngọc Giai lập tức nhận ra sự thay đổi của hắn, liền bước lên một bước, xoay người chắn trước mặt Lan Trầm, dùng giọng điệu ra lệnh nói với Lý Cẩm Tư:
“Đủ rồi, ngươi vào phòng nghỉ đi.”
“Khoan đã.” Lan Trầm từ từ bước ra từ phía sau, giả vờ bình tĩnh hỏi:
“Năm đó các ngươi làm cách nào chắc chắn rằng ta sẽ không uống nhầm?”
Lý Cẩm Tư vốn định khuyên Lan Ngọc Giai đừng quá lo lắng, nhưng khi thấy Lan Trầm chủ động truy hỏi, gã liền phấn khởi cười nói:
“Ngươi còn nhớ câu ta từng hỏi ngươi năm đó không?”
Làm sao có thể quên được? Lan Trầm buông lỏng hàm răng đang cắn chặt, từng chữ từng chữ đáp:
“Nhớ.”
Năm xưa, tiên sinh giảng về cái chết của Tuân Duệ, hắn vì lời thầy mà trăn trở, lúc ấy còn trẻ, chưa biết cách che giấu tài năng, nên công khai bày tỏ cảm nghĩ, khiến thầy rất tán thưởng.
Không ngờ sau giờ học, Lý Cẩm Tư dẫn theo mấy kẻ trong lớp kéo đến ồn ào. Khi đó, bàn học của hắn kê sát bên bàn Lan Ngọc Giai, Lý Cẩm Tư liền ghép hai bàn lại, sau đó cầm lấy chén trà của Lan Ngọc Giai, hỏi hắn:
“Ngươi quý trọng huynh trưởng mình như vậy, nếu trà của huynh ấy có độc, liệu ngươi có uống thay để cứu không?”
Câu trả lời tất nhiên là có. Vậy nên hắn không chút do dự cầm chén trà lên, định uống cạn trong một hơi.
Khi ấy, Lan Ngọc Giai đã nhận ra có điều bất thường trong hành động của nhóm người kia, liền đổi hai chén trà cho nhau, sau đó cảnh cáo Lý Cẩm Tư và những kẻ còn lại đừng giở trò.
“Nhưng dù huynh trưởng ngươi có tính toán kỹ đến đâu, cũng không ngờ rằng cả hai chén trà đều có độc, đúng không?” Lý Cẩm Tư vẫn giữ vẻ mặt đùa cợt, nói tiếp:
“Tiếc là không biết ai tay run, bỏ hơi nhiều một chút, làm chén trà bị lắc nhiều hơn, suýt nữa khiến Vân Trạch nhà chúng ta mất mạng.”
Gã nói nhẹ tênh, như thể chỉ đang kể một chuyện chẳng có gì to tát.
Nhưng từng lời từng chữ của gã đều khiến Lan Trầm buồn nôn, đặc biệt là khi nhìn thấy bộ dạng vui sướиɠ của Lý Cẩm Tư. Hắn chỉ muốn cắt đầu gã, đem đi cho chó ăn.
Nhưng hắn không thể. Dưới chân hoàng đế, ngay trong thành Kim Lăng, nơi này lại gần nha môn, nếu có người báo quan tố cáo hắn coi thường mạng sống, chắc chắn hắn sẽ không tránh khỏi một chuyến đến Hình bộ.
Đã nhiều năm trôi qua, hắn không có bất kỳ bằng chứng nào về chuyện bị đầu độc. Dù có người chứng kiến, nhưng chẳng phải bọn họ đều là đồng lõa hay sao? Một kẻ không quyền không thế như hắn thì có thể làm gì để trút được cơn giận này?
Lan Trầm siết chặt hai tay dưới lớp tay áo, liếc mắt nhìn Lan Ngọc Giai bên cạnh. Nhìn vẻ mặt điềm nhiên của vị huynh trưởng này, cảm giác buồn nôn dâng trào trong l*иg ngực như sóng dữ cuộn lên, cổ họng bị nghẹn bởi thứ gì đó rồi bỗng chốc bị luồng khí uất ức xé toạc ra. Hắn vội đưa tay che miệng, ngay sau đó, những cơn ho dữ dội vang lên, phá tan bầu không khí rộn ràng của bữa tiệc.
“Vân Trạch!” Lan Ngọc Giai lập tức xoay người đỡ lấy hắn, vẻ ôn hòa trên mặt lập tức biến mất, thay vào đó là sự lo lắng: “Sao vậy?”
Lan Trầm vừa ho vừa lắc đầu, ánh mắt vô tình thấy tiểu đồng bưng trà từ bàn bên cạnh đưa tới.
“Rầm!” Chiếc chén trà rơi xuống đất, vỡ tan.
Chính hắn đã hất nó đi. Bản năng mách bảo hắn phải tránh xa, nhưng Lan Ngọc Giai vẫn đang đỡ hắn. Mọi người thấy tình hình không ổn liền ngừng trò chuyện, ánh mắt đổ dồn về phía hắn. Giữa vòng vây của những người xung quanh, hắn giữ khoảng cách với tất cả, không ai có thể đến gần.
Hắn ho một lúc lâu, cố nén cảm giác khó chịu khi bị Lan Ngọc Giai chạm vào, buộc phải che miệng đứng dậy, hít sâu một hơi để giữ bình tĩnh. Phớt lờ ánh nhìn dò xét xung quanh, hắn gạt tay y ra, đột ngột quay người nói:
“Huynh trưởng, thứ lỗi, hôm nay sức khỏe ta không tốt, không thể tiếp tục ở lại trò chuyện.”
Sau cơn ho, giọng hắn trở nên khàn đặc, nhưng ngữ khí lại vô cùng dứt khoát, khiến người khác không thể từ chối.
Lan Ngọc Giai cau mày nhìn Lý Cẩm Tư, nét mặt không còn vẻ vui vẻ như trước, trong đáy mắt tuy không tỏ ra trách móc nhưng sự khách sáo cũng đã giảm đi, khiến Lý Cẩm Tư cảm thấy bất an.
Chẳng mấy chốc, xe ngựa đã chuẩn bị xong, Lan Trầm không hề dừng lại thêm phút nào mà lập tức rời đi.