Chàng trai tên Gia Gia này cũng lẳиɠ ɭơ đến tột cùng, đứng trước mặt Tuyền Dương, anh ta ưỡn ngực, ngẩng đầu, vểnh mông, cánh tay thon dài đặt lên hông, một chân thuận thế trượt ra.
Anh ta đưa ánh mắt quyến rũ nhìn Tuyền Dương, rồi liếc nhìn xung quanh, giơ ngón tay lên làm một động tác "suỵt".
Kết quả là tiếng huýt sáo càng lớn hơn.
Tuyền Dương chắc chắn không phải lần đầu tiên thấy một người đàn ông lẳиɠ ɭơ như vậy nhưng vẫn làm ra vẻ mặt xấu hổ, Đỗ Diệp nhìn thấy vành tai anh ta đỏ ửng, nhướng mày.
Thật sự là một diễn viên cùng đẳng cấp với Thịnh Diệu.
Rất nhanh, tiếng nhạc trầm ấm, gợi cảm vang lên, tiếng kèn saxophone thổi ra những giai điệu du dương như thể ngay lập tức đưa người ta đến một quán bar trong con hẻm nhỏ vào ban đêm, mùi rượu và thuốc lá quấn quýt lấy nhau tạo nên một bầu không khí lãng mạn.
"Tách!"
Chàng trai Gia Gia khẽ nhón chân, hông vẽ ra một đường cong tròn trịa trong không trung, bắt đầu màn trình diễn nóng bỏng, gợi cảm của mình.
Âm thanh trong khán đài lập tức im bặt.
Tuyền Dương chăm chú theo dõi màn trình diễn.
Phía sau đám đông, Đỗ Diệp — người vừa rõ ràng còn nhảy Hip hop, lúc này lại bắt đầu nhảy theo phong cách Jazz.
Cậu khẽ cúi đầu, dưới mái tóc mái quá dài, đôi mắt cậu như chứa hai chiếc móc câu còn quyến rũ hơn cả ánh mắt của Gia Gia.
Cộng thêm vẻ ngoài thanh tú và trang phục đơn giản nên sự kết hợp giữa nét trong sáng và vẻ quyến rũ này thực sự rất thu hút.
Cậu cúi đầu, nhìn vào sau gáy của người phía trước, phần hông xoay nhẹ theo điệu nhạc, nhịp nhún vai lên xuống khớp từng chút một với nhạc thậm chí trông còn chuyên nghiệp hơn cả người đang trình diễn trên sân khấu.
Lúc này, đạo diễn ở hậu trường lại hét vào tai nghe: "Máy quay số sáu, di chuyển đi."
Người quay phim nghe vậy mới giật mình vội vàng tìm kiếm trên màn hình một khán giả có biểu cảm khoa trương nhất và hướng máy quay vào người đó.
Nhưng sau khi hoàn thành loạt động tác như một cái máy thì tầm mắt anh ta lại không thể kiểm soát được mà quay trở lại thiếu niên mặc chiếc áo thun trắng đó.
Cứ như bị một sợi dây vô hình kéo đi.
Rõ ràng là thiếu niên không hề nhận ra mình đang bị chú ý.
Hoặc có lẽ, cậu đã quá quen với việc được mọi người chú ý khi nhảy múa.
Tiếng nhạc Jazz gợi cảm phác họa nên một khung cảnh xa hoa trong khi thiếu niên thoải mái nhảy múa theo điệu nhạc.
Chiếc áo thun rộng không che khuất được đường nét cơ thể phía sau lưng cậu, thậm chí trong những cú vặn người, người ta còn có thể mơ hồ thấy được những đường nét cơ thể ẩn dưới lớp vải.
Chắc chắn là những đường nét tròn trịa nhất.
Chắc chắn là những đường nét mềm mại nhất.
Vóc dáng của thiếu niên lại đặc biệt mảnh mai, khiến hình ảnh hiện lên trong đầu người ta thật khó mà kìm nén.
Nhịp tim của người quay phim có chút tăng nhanh, không hiểu sao chỉ dựa vào cái lưng mà anh ta không thể rời mắt, tâm trí hoàn toàn bị người này thu hút.
Điều này thật kỳ lạ, phải không?
Trước khi quay, anh ta đã tham dự vô số cuộc họp để nghiên cứu tỉ mỉ hết lần này đến lần khác về thông tin của các tuyển thủ trong khu vực này.
Anh ta biết rõ ai là cao thủ trong khu của họ, ai là đại diện của thế hệ mới, thậm chí còn biết từng tuyệt chiêu của họ, biết ai có tính cách sôi nổi, thích cười lớn, ai có tính đố kỵ và có thể dùng làm sự đối lập.
Là một người quay phim với hai mươi năm kinh nghiệm, anh ta tự nhận mình đủ chuyên nghiệp, không bao giờ mất tập trung khi làm việc.
Thế nhưng hôm nay, anh ta lại bị một thiếu niên đang một mình nhảy múa phía sau đám đông thu hút toàn bộ sự chú ý.
Khi thiếu niên càng nhảy càng phóng khoáng theo giai điệu, người quay phim cảm thấy như mình bị tách biệt khỏi thế giới.
Âm nhạc xa dần, tiếng la hét của đạo diễn xuyên qua một lớp màng mỏng cũng không thể lọt vào tai.
Anh ta nhìn đôi tay của thiếu niên lướt từ nách xuống, trong khoảnh khắc nhạc ngừng, hông vểnh ra phía sau.
Anh ta nhìn thiếu niên khoanh tay lắc lư, đôi chân trượt đi những dấu vết quanh co như một con rắn.
Anh ta nhìn thiếu niên đưa tay vuốt qua gò má, đồng thời vuốt tóc rối, ngón tay dựng lên như đang đội vương miện.
Đột nhiên.
Thiếu niên quay đầu lại với khí chất lạnh lùng nhưng không kém phần gợi cảm, nhìn thẳng vào anh — người đang cầm máy quay.
Sâu trong đôi mắt đen như một quả bom.
"Bùm!" Một tiếng!
Người quay phim cảm thấy như tim mình trúng một phát súng.
Máu bắn tung tóe!
Một sự im lặng ngắn ngủi.
Một cái nhìn bối rối.
Thiếu niên lại quay đầu lại với vẻ mặt vô cảm.
Đồng thời cũng ngừng nhảy.
Lúc này, người quay phim mới hoàn hồn.
Bài nhạc Jazz đã kết thúc từ lúc nào không hay…
Phó đạo diễn vẫn không ngừng gọi "máy quay số sáu" trong tai nghe…
Người quay phim lấy tay che mặt vì bực bội, lẩm bẩm một mình: "Quan Âm Bồ Tát, Phật Tổ, Đấu Chiến Thắng Phật, Demacia, xin tha cho tôi! Tôi có vợ rồi đấy! Con cái đã học tiểu học rồi đấy! Thật là muốn chết mà!"