Chương 4: Street dance, siêu ngầu

Đỗ Diệp trả lời: "Tôi rất thích anh ấy, nếu có thể gia nhập chiến đội của anh ấy thì càng tốt."

"Hờ." Chàng trai trẻ bật cười thành tiếng: "Vậy thì sao?"

Đỗ Diệp nghiêm túc suy nghĩ một chút, ngập ngừng nói: "Vậy thì… quen mồm nói bừa thôi?"

"?"

Cả nhóm người nhìn Đỗ Diệp với ánh mắt như nhìn kẻ thần kinh, rồi đồng loạt quay đi.

Đỗ Diệp thở dài, biết rằng không ai tin cậu.

Không phải ai cũng là yêu nghiệt như Thịnh Diệu, anh đúng là ảnh đế của giới street dance, trình độ hoàn toàn dựa vào diễn xuất không có chút sơ hở khiến lão Lưu cũng nhìn nhầm, sau khi chiêu mộ anh ta vào đội tuyển quốc gia thì hối hận không kịp.

Đương nhiên, cũng không phải ai cũng có mặt dày như Thịnh Diệu có thể từ một thành viên dự bị tệ nhất của đội tuyển quốc gia mà nhảy lên thành tuyển thủ hàng đầu.

Những chuyện sau này còn xa lắm, Đỗ Diệp cảm thấy không cần thiết phải nhắc đến.

Dù sao thì Thịnh Diệu lúc này đã định sẵn sẽ trở thành một trò cười trong mắt Đỗ Diệp.

Hoàn hồn lại, chương trình sắp bắt đầu, tiếng reo hò vang lên trong đám đông, có người hét lớn: "Nhϊếp Vân Bình! Anh đẹp trai nhất!"

Lại có người khác gào lên: "Chu Phỉ Nhiên, em sống là người của anh, chết là ma của anh!"

Nhϊếp Vân Bình và Chu Phỉ Nhiên đều là những bậc tiền bối gạo cội trong giới street dance từng giành được vô số chức vô địch thế giới, họ được ban tổ chức chương trình mời về làm giám khảo street dance với trọng trách lớn, nắm giữ sáu mươi suất thăng cấp.

Sau đó, đám đông lại một lần nữa reo hò.

"Tuyền Dương nhìn đây!"

"Tuyền Dương, tôi tin tưởng anh!"

"Thịnh Diệu! Thịnh Diệu! Thịnh Thế Tinh Diệu!"

"Thịnh Diệu anh đẹp trai quá!"

"Tôi muốn gia nhập chiến đội của anh!"

Street dance xưa nay vốn cuồng nhiệt bốc lửa, những người nhảy street dance thường có một trái tim phóng khoáng không gò bó, việc thể hiện tình yêu công khai giữa chốn đông người đúng là một hành vi cực kỳ ngầu.

Đặc biệt khi đối mặt với ống kính, một số người đã trở nên điên cuồng.

Đỗ Diệp đứng ở rìa đám đông, xung quanh đều là những vũ công miền Bắc cao lớn vạm vỡ, tầm nhìn của cậu bị che khuất hoàn toàn đến nỗi phải dịch chuyển mấy lần mới nhìn thấy được các ngôi sao đã xuất hiện qua khe hở.

Chỉ thấy Thịnh Diệu đứng ở vị trí ngoài cùng mặc một bộ quần áo đen bên ngoài khoác một chiếc áo khoác cạp cao "biling, biling" lấp lánh, anh ta giơ tay vẫy chào để lộ một đoạn eo thon gọn, đôi chân dài không thể tin nổi.

Người đàn ông cười rất phóng khoáng như một đóa hoa đang nở rộ, mỗi tia sáng trong đáy mắt đều tràn đầy vẻ tự tin.

Tim Đỗ Diệp đột nhiên nhói đau, cậu nhíu mày ôm ngực, ánh mắt đăm chiêu nhìn chằm chằm vào khuôn mặt người đàn ông dần dần có chút ngây dại.

Lúc này, giọng đạo diễn vang rõ qua loa sân khấu: "Chào mừng tất cả mọi người, đây là mùa đầu tiên của "Street Dance, Siêu Ngầu", chào mừng hai vị giám khảo và hai vị đội trưởng của chúng ta, chào mừng bốn trăm vũ công xuất sắc nhất, hàng đầu nhất đến từ khắp cả nước!"

"Từ hôm nay, tôi sẽ cùng mọi người đốt cháy mùa hè này!"

"Street Dance, siêu ngầu!"